Không cần đoán ý.
Không cần chờ đợi.
Cũng không cần đau lòng.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi rung lên.
Là email mới.
Người gửi:
Lục Yến Thanh.
Tôi mở ra.
Lần này chỉ có một câu.
Rất ngắn.
“Anh vừa đọc đến ngày em thay nhẫn giả.”
“Anh đã nhìn hóa đơn.”
“Anh xin lỗi.”
“Từ giờ về sau.”
“Anh sẽ không bỏ lỡ thêm bất cứ điều gì về em nữa.”
Tôi nhìn màn hình.
Không hiểu sao lại bật cười.
Một nụ cười bất lực.
Muộn rồi.
Có những chuyện.
Không phải biết lỗi là đủ.
…
Tôi tắt điện thoại.
Chuẩn bị lên xe.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một tin nhắn mới lại hiện lên.
Vẫn từ Lục Yến Thanh.
Chỉ có một câu.
Ngắn đến mức khiến tôi khựng lại.
“Tiểu Vãn.”
“Nếu không mất đi em.”
“Có phải cả đời này anh cũng sẽ không biết mình sai ở đâu không?”
Tôi nhìn câu hỏi ấy rất lâu.
Rất lâu.
Cho tới khi màn hình tối đi.
Bên cạnh.
Trình Dục khẽ hỏi:
“Không trả lời sao?”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó gõ một dòng chữ.
Đây là tin nhắn đầu tiên tôi gửi cho anh sau nhiều tháng.
Cũng là tin nhắn duy nhất.
“Đúng.”
Rất nhanh.
Bên kia trả lời.
Chỉ ba chữ.
Không phải “Đã nhận.”
Mà là:
“Anh biết rồi.”
Ngắn gọn.
Bình tĩnh.
Nhưng lần đầu tiên.
Tôi cảm nhận được phía sau ba chữ ấy.
Là một người thật sự đang đọc.
Thật sự đang đau.
Và thật sự đã hiểu.
Chỉ tiếc rằng.
Có những bài học.
Phải trả giá bằng cả cuộc đời mới học được.
Chương 9: Lựa Chọn Cuối Cùng
Nửa năm sau.
Mùa đông ở Hải Thành đến sớm hơn dự kiến.
Dự án tôi phụ trách đã bước vào giai đoạn cuối cùng.
Nếu thành công.
Tôi sẽ chính thức trở thành người trẻ nhất từng giữ vị trí phó tổng giám đốc dự án trong lịch sử công ty.
Nhưng cũng chính lúc này.
Biến cố xảy ra.
…
Sáng hôm đó.
Khi tôi bước vào phòng họp.
Không khí bên trong vô cùng nặng nề.
Tổng giám đốc đẩy một tập tài liệu về phía tôi.
Sắc mặt khó coi.
“Lâm Vãn.”
“Dự án bị lộ phương án.”
Tôi khựng lại.
“Ý anh là sao?”
Ông không trả lời.
Chỉ mở màn hình máy tính.
Trên đó.
Là bản kế hoạch cốt lõi của chúng tôi.
Mà đối thủ đã công bố trước ba ngày.
Từng số liệu.
Từng mô hình.
Gần như giống hệt.
Phòng họp hoàn toàn im lặng.
Ai cũng hiểu.
Nếu không chứng minh được quyền sở hữu.
Công sức suốt nửa năm qua sẽ đổ sông đổ biển.
…
Ba ngày tiếp theo.
Tôi gần như không ngủ.
Liên tục kiểm tra dữ liệu.
Lần theo lịch sử chỉnh sửa.
Tìm từng dấu vết nhỏ nhất.
Đúng lúc ấy.
Một cuộc gọi bất ngờ xuất hiện.
Là Lục Yến Thanh.
Tôi nhìn màn hình vài giây.
Cuối cùng vẫn bắt máy.
“Chuyện gì?”
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
Mới khẽ nói:
“Anh biết chuyện dự án.”
“Tôi tự giải quyết được.”
“Tất nhiên.”
Anh cười khổ.
“Anh biết.”
“Anh gọi không phải để giúp em.”
Tôi ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên.
Anh không nói “để anh xử lý”.
Không nói “để anh giúp em”.
Cũng không lấy thân phận chồng cũ để chen vào.
Anh chỉ nói:
“Anh muốn nhắc em.”
“Hai năm trước.”
“Em bị chôn dưới đống đổ nát vẫn sống sót.”
“Nếu là em.”
“Chuyện này không làm khó được em.”
Nói xong.
Anh cúp máy.
Không chờ tôi trả lời.
Tôi nhìn điện thoại.
Trong lòng bỗng có cảm giác rất lạ.
Hóa ra.
Được tin tưởng là cảm giác như vậy.
…
Một tuần sau.
Cuộc họp thẩm định cuối cùng chính thức diễn ra.
Hơn ba trăm người có mặt.
Bao gồm chuyên gia đầu ngành.
Đối tác.
Giới truyền thông.
Và toàn bộ lãnh đạo cấp cao.
Đối thủ ngồi đối diện.
Khóe môi đầy tự tin.
Bọn họ tin rằng mình đã thắng.
Nhưng đáng tiếc.
Lần này họ nhầm rồi.
…
Khi tới lượt phát biểu.
Tôi bước lên sân khấu.
Mở slide đầu tiên.
Không giải thích.
Không biện minh.
Mà trực tiếp trình chiếu lịch sử dữ liệu.
Từng lần chỉnh sửa.
Từng bản lưu.
Từng thời gian cập nhật.
Tất cả đều được lưu trên hệ thống đám mây từ sáu tháng trước.
Không thể làm giả.
Không thể thay đổi.
Không thể phủ nhận.
Toàn hội trường xôn xao.
Sắc mặt đối thủ dần tái đi.
Nhưng tôi chưa dừng lại.
Tôi tiếp tục trình chiếu email.
Tin nhắn.
Biên bản cuộc họp.
Bằng chứng cho thấy nội bộ họ đã mua chuộc nhân viên để đánh cắp dữ liệu.
Cả hội trường chấn động.
Một giờ sau.
Kết quả cuối cùng được công bố.
Dự án thuộc về chúng tôi.
Đối thủ bị điều tra.
Nhân viên nội gián bị sa thải.
Tôi thắng.
Hoàn toàn.
…
Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng.
Tôi đứng trên sân khấu.
Nhìn xuống phía dưới.
Rồi bất ngờ nhìn thấy một người.
Lục Yến Thanh.
Anh ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Lặng lẽ.
Không nổi bật.
Không ai chú ý.
Giống như chỉ là một khán giả bình thường.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Khoảnh khắc ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)