Tôi chợt nhận ra.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn tôi.
Không phải bằng ánh mắt của chồng.
Không phải trách nhiệm.
Không phải áy náy.
Mà là sự ngưỡng mộ.
Thật lòng.
…
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác.
Tô Niệm đang ngồi trong căn hộ thuê nhỏ hẹp.
Từ sau scandal.
Cô ta gần như mất tất cả.
Công việc.
Danh tiếng.
Bạn bè.
Không còn gì nữa.
Điều duy nhất cô ta còn muốn giữ.
Là Lục Yến Thanh.
…
Buổi tối.
Cô ta chủ động tìm đến anh.
Quán cà phê quen thuộc.
Nơi hai người từng gặp nhau vô số lần.
Tô Niệm ngồi đối diện.
Nước mắt không ngừng rơi.
“Yến Thanh.”
“Em sai rồi.”
“Em thật sự biết sai rồi.”
Anh im lặng.
Không đáp.
Tô Niệm nghẹn ngào.
“Em thừa nhận.”
“Em thích anh.”
“Rất thích.”
“Cho nên em mới ích kỷ.”
“Em mới muốn giữ anh bên mình.”
“Em mới cố tình xen vào giữa hai người.”
Bàn tay Lục Yến Thanh khẽ siết lại.
Nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh.
Không còn gợn sóng.
…
“Em biết không?”
Tô Niệm bật khóc.
“Suốt những năm qua.”
“Điều khiến em hạnh phúc nhất.”
“Là biết anh luôn chọn em.”
Lục Yến Thanh cúi đầu.
Nhìn cổ tay mình.
Nơi đó.
Vẫn còn sợi dây đỏ.
Món quà Tô Niệm đan năm xưa.
Anh từng đeo suốt nhiều năm.
Thậm chí còn nâng niu hơn cả nhẫn cưới.
Tô Niệm nhìn thấy.
Trong mắt lập tức xuất hiện hy vọng.
“Yến Thanh.”
“Chúng ta bắt đầu lại được không?”
Không khí yên lặng.
Một lúc rất lâu.
Lục Yến Thanh cuối cùng cũng tháo sợi dây đỏ xuống.
Động tác rất chậm.
Rất nhẹ.
Giống như đang khép lại một đoạn quá khứ.
Tô Niệm nín thở.
Trái tim đập loạn.
Nhưng giây tiếp theo.
Toàn thân cô ta cứng đờ.
Bởi Lục Yến Thanh không giữ lại.
Cũng không đeo lại.
Anh đặt nó trước mặt cô.
Đẩy về phía cô.
Giọng nói bình tĩnh đến tàn nhẫn.
“Niệm Niệm.”
“Cảm ơn em.”
“Cũng xin lỗi em.”
“Nhưng từ lâu rồi.”
“Người anh muốn giữ lại.”
“Không phải em.”
Sắc mặt Tô Niệm trắng bệch.
Nước mắt lập tức trào ra.
“Không thể nào.”
“Anh yêu em mà.”
Lục Yến Thanh bật cười.
Nụ cười ấy rất nhạt.
Mang theo chút cay đắng.
“Không.”
Anh nhìn ra ngoài cửa kính.
Trong đầu hiện lên bóng dáng người phụ nữ đang đứng trên sân khấu sáng rực.
Hiện lên ba trăm lẻ năm tin nhắn cầu cứu.
Hiện lên chiếc nhẫn giả ba mươi tệ.
Hiện lên đứa bé chưa từng được gặp mặt.
Rất lâu sau.
Anh mới khẽ nói:
“Có lẽ trước đây anh từng nghĩ mình yêu em.”
“Nhưng đến khi mất cô ấy.”
“Anh mới biết.”
“Người anh yêu.”
“Từ đầu đến cuối.”
“Đều là Lâm Vãn.”
…
Đêm hôm đó.
Tôi nhận được một email cuối cùng.
Không dài.
Chỉ có một bức ảnh.
Là sợi dây đỏ đặt trên mặt bàn.
Phía dưới là một câu.
“Anh đã trả lại quá khứ.”
“Từ giờ trở đi.”
“Anh sẽ không lấy bất kỳ ai làm cái cớ nữa.”
Tôi nhìn màn hình.
Không trả lời.
Nhưng lần đầu tiên.
Tôi không xóa email ấy.
Bởi tôi biết.
Có những người mất rất nhiều năm mới trưởng thành.
Còn có những người.
Phải mất đi cả người quan trọng nhất mới hiểu được thế nào là yêu.
Chỉ là không biết.
Lần này.
Anh còn kịp hay không.
Chương 10: Đã Đọc, Đã Hiểu, Đã Yêu
Một năm sau.
Mùa xuân lại đến.
Gió biển Hải Thành vẫn dịu dàng như ngày đầu tôi đặt chân tới nơi này.
Dự án kết thúc thành công.
Tôi chính thức được bổ nhiệm làm phó tổng giám đốc khu vực.
Ba mươi tuổi.
Top ba toàn ngành.
Mọi thứ đều tốt hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
Chỉ có một điều khác trước.
Tôi không còn chờ ai nữa.
…
Một năm qua.
Lục Yến Thanh vẫn xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Nhưng theo một cách hoàn toàn khác.
Anh không ép tôi gặp mặt.
Không đứng dưới nhà suốt đêm.
Không nói những lời hứa hẹn viển vông.
Anh chỉ lặng lẽ tồn tại.
Giống như một người bạn.
Một người đang cố gắng bù đắp.
Dù biết có thể cả đời cũng không đủ.
…
Mỗi khi tôi tăng ca.
Lễ tân sẽ nhận được một phần cháo nóng.
Không ghi tên.
Nhưng tôi biết là ai gửi.
Mỗi khi tôi đi công tác.
Hộp thư điện tử sẽ xuất hiện một bản tin thời tiết.
Kèm theo một câu:
“Mang áo khoác.”
Không dài dòng.
Không cầu xin.
Chỉ đơn giản như vậy.
…
Có lần.
Tôi hỏi anh.
“Anh làm những việc này để làm gì?”
Lục Yến Thanh nhìn tôi rất lâu.
Sau đó cười.
“Không phải để em tha thứ.”
“Chỉ là trước đây em từng làm cho anh.”
“Tôi muốn thử làm lại.”
Khoảnh khắc ấy.
Lần đầu tiên tôi nhận ra.
Anh thật sự đã thay đổi.
…
Tháng tư.
Tôi quay lại thành phố cũ để tham dự hội nghị ngành.
Buổi tối.
Sau khi kết thúc tiệc chiêu đãi.
Tôi đi bộ dọc bờ sông.
Đèn thành phố phản chiếu trên mặt nước.
Lấp lánh như những vì sao.
Tiếng bước chân phía sau vang lên.
Không cần quay đầu.
Tôi cũng biết là ai.
Chaporia
Bình Luận (0)