20px

“Nghi ngờ có nữ tử thân phận không rõ ở bên trong.”

“Nếu làm ngơ không quản.”

“Thanh danh của điện hạ sẽ bị tổn hại.”

“Thể diện Đông cung mất sạch.”

“Lễ pháp triều đình cũng theo đó sụp đổ.”

“Cho nên…”

“Thần thiếp liều chết quỳ xin điện hạ.”

“Mở xe cho thần thiếp kiểm tra.”

Gió từ bốn phương tám hướng ùa tới.

Giữa những tiếng quát tháo và trách mắng.

Ta nghe thấy tiếng bước chân đang tiến về phía mình.

Rèm xe được vén lên.

Tạ Hoài Dữ ôm ta vào lòng.

Cách đó ba bước.

Thôi Uyển Thanh đặt ngang thanh kiếm trước cổ mình.

Đứng chắn trước mặt Lý Lẫm Xuyên.

Ta lao tới ôm lấy nàng.

Cơ thể nàng cứng đờ trong thoáng chốc.

Sau đó.

Nhẹ nhàng vuốt mái tóc ta.

“Hứa cô nương.”

“Đừng sợ.”

Ta ghé sát bên tai nàng, dùng giọng cực thấp cực nhanh nói:

“Nương nương, hãy trở về xem thuốc của người.”

14

Kiếp trước, Thôi Uyển Thanh từng có thai hai lần.

Một lần ở Đông cung.

Một lần ở Phượng Nghi cung.

Nhưng cả hai lần.

Đều không thể sinh được đứa trẻ ấy.

Lời đồn nổi lên khắp nơi.

Ai nấy đều nói là nữ nhi Hứa gia đứng sau giở trò.

Ta tới thăm nàng.

Nơm nớp lo sợ giải thích:

“Nương nương, thật sự không phải thần thiếp.”

Khi ấy thân thể nàng đã không còn tốt.

Nghiêng người tựa trên nhuyễn tháp, mỉm cười an ủi:

“Ta biết không phải ngươi.”

“Nương nương biết là ai sao?!”

Ta hạ thấp giọng hỏi:

“Vì sao không xử trí kẻ đó?”

Nàng vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc ta:

“Ý Như, đừng hỏi nữa.”

“Lúc ta biết được thì đã quá muộn rồi.”

Vì thế ta không hỏi thêm nữa.

Mãi đến sau này các hoàng tử đều trưởng thành.

Trong ánh mắt Lý Lẫm Xuyên nhìn họ.

Dần dần xuất hiện sự kiêng dè.

Ta mới chợt hiểu.

Người mà Thôi Uyển Thanh nói năm ấy.

Rốt cuộc là ai.

Thôi gia thế lực quá lớn.

Ngoại thích lộng quyền.

Là cơn ác mộng của mọi đế vương.

Kiếp trước vào lúc này.

Thôi Uyển Thanh không ở Giang Nam.

Nàng vừa có thai.

Được giữ lại Đông cung dưỡng thai.

Đứa trẻ vốn nên xuất hiện ở kiếp trước.

Kiếp này lại biến mất.

Nghe trưởng tỷ nói.

Trong viện của Thái tử phi quanh năm đều sắc một thang thuốc Cầu Tự.

Lý Lẫm Xuyên nói không sai.

Sống lại một đời.

Quả thật chàng đã chuẩn bị chu toàn tất cả.

15

Trong xe ngựa.

Ta vùi đầu vào lòng Tạ Hoài Dữ:

“Chàng sao lại tới đây?”

“Ta nằm mơ một giấc mộng.”

“Trong mộng, ta thương nhớ nàng nhiều năm.”

“Để bày tỏ tâm ý, còn nhờ mẫu thân đi cầu ý chỉ của Hoàng hậu nương nương.”

“Nhưng ý chỉ mãi không tới.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...