“Sau đó ta đi hỏi.”
“Mới biết nàng đã vào Đông cung.”
“Về sau nàng trở thành Hoàng quý phi.”
“Có hài tử.”
“Nhưng chưa từng gửi về một phong gia thư nào.”
“Đúng lúc Hoàng tử sở thiếu một tiên sinh.”
“Ta chủ động từ quan, vào cung dạy học cho các hoàng tử.”
“Lúc ấy mới được gặp nàng một lần.”
“Nàng sống không vui vẻ.”
“May mà bên cạnh vẫn còn Tiểu hoàng tử bầu bạn.”
“Chỉ tiếc tạo hóa trêu người.”
“Sau này xảy ra rất nhiều chuyện.”
“Ta giật mình tỉnh mộng.”
“Đột nhiên rất muốn gặp nàng.”
Tiền trần như mộng.
Ta có chút buồn bã:
“Chỉ vì một giấc mộng.”
“Chàng đã suốt đêm từ Kim Lăng chạy tới sao?”
Tạ Hoài Dữ khựng lại.
“Trong mộng.”
“Nàng khóc rất thương tâm.”
Thật ra vẫn còn một chuyện chàng chưa nói.
Trong mộng.
Trước khi Hạo Nhi qua đời.
Từng gặp chàng một lần.
Hạo Nhi nói:
“Tiên sinh.”
“Nếu có kiếp sau.”
“Xin đừng đến muộn nữa.”
Làm thầy trò nhiều năm.
Chàng biết Hạo Nhi đang nói điều gì.
Thiếu niên trên giường bệnh hai gò má hõm sâu.
Chỉ có đôi mắt là sáng đến kinh người.
Chàng kéo lại góc chăn cho Hạo Nhi.
“Nếu thật sự có kiếp sau.”
“Cũng không thể biết trước tương lai.”
Vì thế Hạo Nhi bật cười.
Đó là nụ cười nhẹ nhõm nhất mà Tạ Hoài Dữ từng thấy trong đời này.
Hạo Nhi nói:
“Vậy con sẽ báo mộng cho tiên sinh.”
16
Thái tử hồi kinh rồi.
Vốn dĩ chàng tới Giang Nam để điều tra vụ án thuế muối.
Nhưng điều tra đến cuối cùng.
Chỉ qua loa xử lý vài thương hộ.
Quan viên trong triều đều ca tụng Thái tử nhân đức.
Giữa những lời tán dương ngập trời.
Lại đột nhiên xuất hiện tin đồn Thái tử thấy sắc nổi lòng tham.
Cưỡng đoạt thê tử của thần tử.
Mấy vị hoàng tử khác liên tục phái người tới Giang Nam dò xét.
Tạ Hoài Dữ sợ thanh danh của ta bị tổn hại.
Nên giấu kín tin tức đến cực điểm.
Khi phong ba dần lắng xuống.
Thôi Uyển Thanh lại đi đánh Đăng Văn Cổ.
“Nhi thần tố cáo Thái tử hai tội.”
“Một là bao che tham ô, thiên vị làm trái pháp luật.”
“Trong vụ án thuế muối Giang Nam, Thái tử phụng chỉ điều tra nhưng không nghiêm trị theo quốc pháp, khiến pháp độ triều đình bị hủy hoại…”
“Hai là âm thầm hạ độc, tuyệt tự diệt luân.”
“Lén bỏ hồng hoa vào thuốc của nhi thần, khiến khí huyết ngưng trệ, đoạn tuyệt con nối dõi…”
Khi ta nhận được tin tức.
Thôi Uyển Thanh đã bị tống vào đại lao.
Tỳ nữ bên cạnh nàng đi suốt đêm tới gặp ta.
Mang theo một bức thư.
Thư rất ngắn.
“Hứa cô nương, thấy thư như gặp mặt.”
Chaporia
Bình Luận (0)