20px

“Võ tướng chết nơi sa trường.”

“Văn thần chết vì can gián.”

“Máu đổ trước kim điện là kết cục tốt đẹp nhất của một gián thần.”

“Chuyện này không liên quan đến cô.”

“Xin đừng tự trách.”

“Cũng đừng vì ta mà đau lòng.”

Bên ngoài lại là một đêm mưa.

Ta sai người chuẩn bị xe ngựa.

Tạ Hoài Dữ hỏi:

“Nàng muốn đi đâu?”

“Đến kinh thành.”

“Đi làm chứng cho Thái tử phi.”

“Đi tố cáo Thái tử.”

“Ỷ thế hiếp người, cướp thê tử của thần tử.”

“Làm loạn luân thường.”

“Phá hoại cương kỷ.”

“Sỉ nhục triều đình.”

“Dao động quốc bản.”

“Không xứng làm quân vương.”

Tạ Hoài Dữ nắm chặt tay ta:

“Ta đi cùng nàng.”

Năm Thiên Khải thứ bốn mươi hai.

Thái tử bị phế.

Bị giam cầm suốt đời.

Danh tiếng hiền hậu vì đạo nghĩa mà không thuận theo quân vương của Thôi Uyển Thanh truyền khắp thiên hạ.

Quân vương bị dư luận ép buộc.

Ban chỉ cho hai người hòa ly.

Tại đình tiễn khách ngoài kinh thành.

Ta và Thôi Uyển Thanh chắp tay từ biệt.

Nàng mặc thanh y.

Cải trang thành thư sinh.

Sắp lên Đông Sơn bái đại nho làm thầy.

Còn ta xa nhà đã lâu.

Chẳng bao lâu nữa sẽ trở về Dương Châu.

Gió lay cành liễu bên đình.

Đời này.

Cuối cùng chúng ta đều được như nguyện.

(Hết phần chính văn)

Ngoại truyện Hạo Nhi

01

Từ khi hiểu chuyện.

Ta đã biết mẫu phi sống không vui vẻ.

Người thường thức trắng đêm viết gia thư.

Hết phong này đến phong khác.

Nhưng chưa từng nhận được hồi âm.

Ta nghĩ.

Chờ sau này lớn lên.

Ra cung lập phủ.

Ta sẽ đưa mẫu phi ra ngoài.

Đưa người trở về Giang Nam.

Đi gặp ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu.

Trở về quê hương vẫn luôn xuất hiện trong giấc mộng của người.

Vì thế ta học hành vô cùng chăm chỉ.

Nhưng các tiên sinh trong Thượng Thư phòng chẳng muốn dạy ta điều gì.

Họ chỉ cầm bút tích của phụ hoàng.

Bắt ta chép đi chép lại vô số lần.

Sau này Tạ tiên sinh tới.

Kinh sử tử tập.

Không gì không giảng.

Ngày mẫu phi tới đón ta.

Chàng tiến lên hành lễ.

Ta ngồi trong thư phòng nhìn ra.

Mơ hồ thấy được lệ quang trong mắt người.

02

Ta dần dần lớn lên.

Các đệ đệ đều đã bắt đầu nhận việc.

Chỉ có ta vẫn ở trong cung đọc sách.

Mẫu phi đi cầu xin phụ hoàng.

Lại bị trách mắng rất lâu.

Ta muốn nói.

Ta vốn không có ý tranh đoạt đại vị.

Ta ở trong cung này đã đủ lâu rồi.

Nếu có thể.

Làm một tông thất nhàn tản.

Đi khắp nam bắc.

Ngao du nhân gian.

Như vậy đã rất tốt.

Tiên sinh khuyên ta.

“Hãy đợi thêm một thời gian nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...