“Sau này rồi sẽ có cơ hội.”
03
Nhưng thời gian sẽ không chờ đợi ai.
Có Hoàng thương vào kinh tiến cống.
Ta nhờ người đi dò hỏi tin tức.
Tiểu thái giám trở về.
Ấp a ấp úng.
Nói rằng có lời đồn.
Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu đã qua đời từ tháng trước.
Chỉ là Hứa gia không hề làm tang sự.
Không biết tin tức ấy là thật hay giả.
Ta đi hỏi tiên sinh.
Chàng im lặng thật lâu.
Sau đó nói:
“Đó là di nguyện của ngoại tổ mẫu.”
Tang sự được tổ chức vô cùng giản đơn.
Không để tang.
Không treo vải trắng.
Để tránh tin tức truyền vào cung.
Khiến nương nương trong cung đau lòng.
Ta trở về phòng.
Ngồi lặng rất lâu.
Rồi đột nhiên hiểu ra.
Bọn họ đều biết.
Mẫu phi không thể ra khỏi cung được nữa.
Cả đời này.
Người sẽ bị nhốt trong tầng tầng lớp lớp cung viện ấy.
Thay vì để người biết chân tướng mà đau khổ.
Chi bằng để người tin rằng người thân vẫn đang bình an sống ở bên ngoài.
Chỉ có ta.
Vẫn ôm giấc mộng đẹp đẽ rằng một ngày nào đó sẽ đưa mẫu phi trở về Giang Nam.
04
Bệnh của ta rất nặng.
Phụ hoàng hiếm khi khai ân.
Hỏi ta còn mong muốn điều gì.
Ta nhớ mẫu phi từng nói.
Ngoài thành Dương Châu có một ngôi Phổ Đà Tự.
Trong chùa có Từ Ân phương trượng.
Ngài có năng lực thông hiểu cổ kim.
Phương trượng ngày ngày tụng kinh.
Nhưng thân thể ta lại gầy yếu đi từng ngày.
Ta hỏi ngài.
Trên đời này có thật sự tồn tại chuyện luân hồi trọng sinh hay không.
“A Di Đà Phật.”
Đại sư nhìn ta bằng ánh mắt từ bi:
“Điện hạ kiếp này đã hưởng hết phú quý nhân gian.”
“Hà tất còn cầu kiếp sau?”
“Không phải cầu cho ta.”
Khi ấy.
Ta đã gần như không thể nói thành lời.
Đứt quãng từng câu.
Mang theo tất cả thành tâm:
“Đại sư.”
“Nếu Phật Tổ thương xót ta.”
“Ta nguyện sau khi chết không vào lục đạo.”
“Không nhận hương hỏa.”
“Không nhập luân hồi.”
“Chỉ cầu một kiếp sau.”
“Nhưng kiếp sau ấy… sẽ không còn có điện hạ.”
Trong màn sương mờ ảo.
Ta nhìn thấy tiên sinh và á nương đang uống trà trong một tiểu viện nơi Giang Nam.
Đệ đệ và muội muội của ta ở kiếp sau.
Được ngoại tổ mẫu và di mẫu ôm trong lòng.
Vui vẻ quấn quýt dưới gối người thân.
Trước khi ý thức hoàn toàn tan biến.
Ta nghe thấy giọng nói của chính mình xuyên qua tầng tầng mây mù.
“Như vậy…”
“Thật không còn gì tốt hơn nữa.”
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)