Chiếc đũa trong tay Tô Dư Bạch rơi xuống bàn.
…
18
Bầu không khí trong phòng khách nặng nề đến mức khiến người ta không thở nổi.
Ông Giang chậm rãi kể lại.
Năm đó, em trai ông sau khi uống rượu đã lái xe trong tình trạng không tỉnh táo.
Chính chiếc xe đó đã va chạm với xe của gia đình Tô Dư Bạch.
Sau tai nạn, người kia vì quá hoảng loạn mà bỏ chạy.
Sau này, khi vụ việc được điều tra rõ ràng, ông ta đã tự thú và phải ngồi tù nhiều năm.
Nhưng khi ấy Tô Dư Bạch vẫn đang hôn mê.
Gia đình họ Tô không hề biết người gây tai nạn lại là người của Giang gia.
Ông Giang nhắm mắt.
“Bao nhiêu năm nay.”
“Ta luôn cảm thấy có lỗi.”
“Cho nên…”
“Ta không phản đối con bé.”
“Ta chỉ sợ…”
“Sợ con bé biết rồi sẽ đau lòng.”
Giang Cận đứng bật dậy.
“Con không quan tâm.”
“Người gây tai nạn không phải ba.”
“Cũng không phải con.”
Nhưng Tô Dư Bạch đã đứng lên trước.
Khuôn mặt cô trắng bệch.
Cô nhìn Giang Cận.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Em biết.”
“Em biết chuyện này không liên quan đến anh.”
“Nhưng…”
“Cho em chút thời gian.”
Nhìn bóng lưng cô rời đi, trái tim Giang Cận như bị ai đó bóp chặt.
…
Ba ngày sau.
Tô Dư Bạch chủ động hẹn gặp anh.
Quán cà phê quen thuộc.
Cô ngồi đối diện, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ.
“Giang Cận.”
“Chúng ta…”
“Chia tay đi.”
Chiếc cốc trong tay người đàn ông rơi xuống đất.
Vỡ tan.
…
19
Lần đầu tiên trong cuộc đời, Kỳ Nhạc nhìn thấy Giang Cận mất khống chế.
Người đàn ông luôn cao cao tại thượng ấy gần như phát điên.
Anh không đi làm.
Không ăn cơm.
Không ngủ.
Ngày nào cũng đứng dưới lầu nhà Tô Dư Bạch.
Nhưng cô không chịu gặp.
Trì Hoãn Hoãn nhìn mà phát khóc.
“Cận ca.”
“Chị ấy chắc chắn cũng rất đau lòng.”
“Anh cho chị ấy thêm thời gian đi.”
Nhưng Giang Cận chỉ khàn giọng nói:
“Anh đã cho cô ấy bảy năm.”
“Không thể thêm bảy năm nữa.”
Ba ngày.
Năm ngày.
Mười ngày.
Tô Dư Bạch vẫn không gặp anh.
Cho đến đêm thứ mười lăm.
Bầu trời Nam Thành đổ mưa lớn.
Trì Hoãn Hoãn gọi điện khóc lóc.
“Chị!”
“Chị mau xuống đi!”
“Cận ca điên rồi!”
Tô Dư Bạch chạy xuống dưới.
Mưa xối xả.
Người đàn ông mặc sơ mi trắng đứng dưới màn mưa lạnh buốt.
Toàn thân ướt sũng.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Nhìn thấy cô xuất hiện.
Anh giống như người sắp chết đuối nhìn thấy cọng rơm cuối cùng.
Giây tiếp theo.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Giang Cận chậm rãi quỳ xuống giữa màn mưa.
Giọng nói khàn đặc đến run rẩy.
“Dư Bạch…”
“Đừng bỏ anh.”
20
Giang Cận quỳ dưới cơn mưa tầm tã suốt gần một giờ đồng hồ, đến khi môi đã trắng bệch và đôi mắt đỏ ngầu vẫn không chịu đứng dậy. Tô Dư Bạch nhìn người đàn ông trước mặt, nhìn bộ dáng chật vật mà cô chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trên người anh, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật khóc.
Thật ra cô chưa từng trách Giang Cận.
Cũng chưa từng cho rằng anh phải gánh chịu tội lỗi thay người khác.
Chỉ là mỗi lần nghĩ đến năm ấy, nghĩ đến cha mẹ mình nằm trong bệnh viện, nghĩ đến quãng thời gian tưởng như đã mất tất cả, cô đều không biết nên đối mặt với đoạn tình cảm này như thế nào.
Nhưng cô càng không ngờ được rằng, người đàn ông cao ngạo như Giang Cận lại vì cô mà quỳ xuống.
Giọng anh run lên trong tiếng mưa:
“Dư Bạch, nếu em hận anh thì cứ hận, nếu em muốn đánh anh hay mắng anh đều được.”
“Nhưng xin em…”
“Đừng rời xa anh.”
…
Mấy ngày sau, một vị luật sư già từng phụ trách vụ án năm xưa chủ động tìm đến.
Ông mang theo hồ sơ cũ đã phủ đầy bụi, chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc mà ngay cả bố Giang Cận cũng không hề biết.
Người gây tai nạn năm ấy quả thực là em trai ông Giang.
Thế nhưng, sau khi điều tra lại hiện trường và đối chiếu lời khai của nhân chứng, cảnh sát phát hiện người đàn ông đó không phải nguyên nhân chính gây ra vụ tai nạn.
Chiếc xe gây tai nạn đầu tiên đã bỏ trốn từ trước.
Em trai ông Giang chỉ là chiếc xe thứ hai bị liên lụy, bởi vì quá hoảng loạn nên mới lựa chọn bỏ chạy, từ đó mang theo tội lỗi suốt nhiều năm.
Mà hung thủ thật sự đã chết trong một vụ tai nạn khác không lâu sau đó.
Gia đình Giang gia…
Từ đầu đến cuối đều không nợ gia đình họ Tô.
Khi biết được sự thật ấy, Tô Dư Bạch hoàn toàn ngây người.
Còn Giang Cận thì chỉ cười khổ.
“Thì ra…”
“Bao nhiêu năm nay, mọi người đều tự trừng phạt chính mình.”
…
Buổi tối hôm đó, sau khi đưa Tô Dư Bạch về nhà, Giang Cận vừa bước xuống xe đã ngất lịm.
Suốt gần một tháng không ăn uống tử tế, ngày nào cũng mất ngủ cộng thêm trận mưa hôm trước, cuối cùng cơ thể anh cũng không chịu nổi nữa.
Khi ngã xuống, trong đầu anh chỉ còn lại một suy nghĩ.
May mà…
Lần này cô vẫn còn ở đây.
…
21
Khi Giang Cận tỉnh lại, thứ đầu tiên anh nhìn thấy là Tô Dư Bạch đang nằm ngủ bên cạnh giường bệnh.
Mái tóc mềm mại rũ xuống, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Trong tay cô vẫn còn cầm chiếc khăn lau trán cho anh.
Khoảnh khắc ấy, Giang Cận bỗng nhớ lại vô số đêm bảy năm trước, khi anh chỉ dám nhìn tấm ảnh của cô mà tưởng tượng ra dáng vẻ hiện tại.
Không ngờ một ngày nào đó, người ấy lại thật sự xuất hiện trước mặt mình.
Thấy anh tỉnh lại, Tô Dư Bạch lập tức bật dậy.
“Anh còn biết tỉnh sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)