Không Biết Điều/Chương 10C. 10
20px

“Anh tưởng mình còn mười tám tuổi à?”

“Ngày nào cũng không ăn cơm, không ngủ, còn dầm mưa…”

Nói được một nửa, cô lại đỏ mắt.

Giang Cận ngẩn người.

Sau đó chậm rãi nắm lấy tay cô.

“Dư Bạch.”

“Đừng khóc.”

“Lần này đổi lại cho anh chăm sóc em.”

Tô Dư Bạch cắn môi.

“Không.”

“Lần này đến lượt em.”

Kể từ đó, người luôn xuất hiện ở bệnh viện lại đổi thành Tô Dư Bạch.

Cô tự tay nấu cháo.

Tự tay đút thuốc.

Thậm chí còn bị Trì Hoãn Hoãn trêu chọc:

“Chị à, chị chiều Cận ca như vậy, sau này anh ấy sẽ hư mất.”

Nhìn người đàn ông đang ngoan ngoãn uống thuốc trước mặt, Tô Dư Bạch bỗng bật cười.

Bảy năm qua.

Thì ra cô chưa từng ngừng yêu anh.

Một tháng sau.

Giang Cận vừa xuất viện.

Tô Dư Bạch đã bị Kỳ Nhạc và Trì Hoãn Hoãn thần thần bí bí kéo tới một buổi tiệc.

Ngay giữa ánh đèn lấp lánh.

Giang Cận mặc âu phục đen, quỳ một gối xuống trước mặt cô.

Trong tay anh là chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ rất lâu.

“Dư Bạch.”

“Em có đồng ý gả cho anh không?”

Nhưng điều khiến tất cả mọi người ngây người chính là…

Tô Dư Bạch lại lắc đầu.

22

Nụ cười trên gương mặt Giang Cận dần cứng lại.

Kỳ Nhạc há hốc miệng.

Trì Hoãn Hoãn cũng chết lặng.

Ngay cả Tô Dư Bạch cũng đỏ mắt.

“Xin lỗi.”

“Em chưa thể.”

Giang Cận mỉm cười.

“Không sao.”

“Anh có thể chờ.”

Nhưng đêm đó, khi trở về nhà, anh vẫn ngồi một mình ngoài ban công đến tận sáng.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh lại mất ngủ.

Anh tưởng…

Cô vẫn chưa thực sự yêu mình. Một tuần sau.

Tô Dư Bạch biến mất.

Điện thoại không liên lạc được.

Công ty xin nghỉ phép dài hạn.

Ngay cả cha mẹ cô cũng không biết cô đi đâu.

Giang Cận gần như phát điên.

Anh lại một lần nữa sống trong nỗi sợ hãi của bảy năm trước.

Sợ rằng vừa chớp mắt một cái, cô sẽ lại biến mất khỏi thế giới của anh.

Suốt nửa tháng.

Người đàn ông ấy gầy đi thấy rõ.

Đến mức Trần Khải cũng không nỡ nhìn.

“Cận ca.”

“Hay nghỉ ngơi một chút đi.”

Giang Cận khàn giọng.

“Không được.”

“Lần trước anh đã mất cô ấy bảy năm.”

“Lần này…”

“Anh không chịu nổi nữa.”

23

Đúng lúc tất cả mọi người đều tưởng Giang Cận sắp phát điên thật thì Kỳ Nhạc nhận được một cuộc điện thoại.

“Cận ca!”

“Tìm thấy rồi!”

Giang Cận lập tức lao đi.

Nhưng khi mở cửa phòng triển lãm ra, anh lại đứng sững.

Khắp căn phòng đều là ảnh.

Ảnh của tuổi mười tám.

Ảnh lễ trưởng thành.

Ảnh tốt nghiệp.

Ảnh những năm gần đây.

Ảnh anh ngủ quên trong xe.

Ảnh anh làm việc.

Ảnh anh đứng chờ dưới mưa.

Giữa căn phòng, Tô Dư Bạch mặc váy trắng đứng đó, đôi mắt đỏ hoe.

“Giang Cận.”

“Em không từ chối lời cầu hôn của anh.”

“Em chỉ muốn…”

“Có một màn cầu hôn xứng đáng với bảy năm của chúng ta.”

Trong tay cô là một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong chứa đầy những mảnh giấy.

Là nhật ký mà cô viết suốt nửa tháng qua.

Trang cuối cùng chỉ có một câu.

【Giang Cận, em đồng ý.】

24

Ngày cưới.

Người khóc dữ dội nhất lại là Kỳ Nhạc.

“Cận ca.”

“Cậu cuối cùng cũng cưới được rồi.”

Trì Hoãn Hoãn tức giận đạp chồng một cái.

“Khóc cái gì mà khóc!”

“Người ta cưới vợ chứ có phải anh cưới đâu!”

Thế nhưng chính cô cũng khóc đến lem cả mascara.

Trong tiếng cười và tiếng pháo giấy tung bay, Giang Cận nhìn cô gái đang mặc váy cưới trắng tinh bước về phía mình.

Giống như nhìn thấy cô gái năm mười tám tuổi năm ấy.

Người mà anh tưởng đã đánh mất cả đời.

Anh nắm lấy tay cô.

Giọng nói khàn khàn.

“Tô Dư Bạch.”

“Cảm ơn em.”

“Cảm ơn em đã trở về.”

Tô Dư Bạch mỉm cười.

“Giang Cận.”

“Cảm ơn anh vì đã luôn đợi em.”

“Anh nguyện dùng cả phần đời còn lại để yêu em, bảo vệ em, và bù đắp tất cả những năm tháng đã bỏ lỡ.”

“Cho dù là bảy năm, mười bảy năm hay bảy mươi năm.”

“Người anh muốn cưới…”

“Từ đầu đến cuối chỉ có một mình em.”

25

Sau khi kết hôn.

Cả giới kinh doanh đều biết Giang tổng là một người cuồng vợ.

Ngày nào cũng tan làm đúng giờ.

Đi công tác nhất định phải gọi video.

Mỗi lần tăng ca đều mang theo ảnh nền điện thoại là vợ.

Thậm chí khi sinh con, người khóc lớn nhất trong phòng sinh lại là bố đứa bé.

Kỳ Nhạc đứng ngoài cửa cười đến đau bụng.

“Cận ca.”

“Người sinh là chị dâu chứ đâu phải cậu!”

Trì Hoãn Hoãn lườm chồng.

“Anh cười nữa thì tối nay ngủ ngoài sofa!”

Mấy năm sau.

Một lần tụ tập, Trì Hoãn Hoãn lại nhắc đến chuyện cũ.

“Chị à.”

“Chị biết không?”

“Nếu năm đó chị không nhặt được chiếc điện thoại ấy.”

“Có khi Cận ca sẽ còn ngốc nghếch nhớ thương chị thêm mấy chục năm nữa.”

Giang Cận ôm con gái nhỏ trong lòng, mỉm cười nhìn người phụ nữ bên cạnh.

Ánh mắt vẫn dịu dàng như ngày đầu tiên.

Anh nắm lấy tay cô.

Khẽ hôn lên mu bàn tay trắng nõn ấy.

Sau đó thấp giọng nói:

“May mà năm ấy…”

“Em nhặt được chiếc điện thoại đó.”

Thời gian có thể khiến rất nhiều thứ thay đổi.

Nhưng may mắn thay.

Người mà anh yêu năm mười tám tuổi.

Vẫn là người cùng anh đi hết quãng đời còn lại.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...