20px

Không phải vài câu xin lỗi có thể đổi lại.

Anh theo tôi ra khỏi bệnh viện.

Suốt quãng đường.

Không ngừng nói.

“Anh không biết.”

“Anh thật sự không biết.”

“Tại sao em không nói cho anh biết mình mang thai?”

Tôi dừng bước.

Quay đầu nhìn anh.

“Anh thật sự muốn biết sao?”

Anh gật đầu.

Tôi cười.

Lần đầu tiên trong nhiều ngày.

Nụ cười ấy lại khiến anh sợ hãi.

“Tôi định nói vào ngày kỷ niệm kết hôn.”

“Tôi còn mua một đôi giày trẻ em.”

“Chuẩn bị làm quà bất ngờ cho anh.”

“Nhưng ngày hôm đó anh nói phải tăng ca.”

“Sau đó đi đón Diệp Lan Nhân.”

Toàn thân Cận Từ Viễn cứng ngắc.

Một câu cũng không nói được.

Mặt trời chiều dần lặn xuống.

Bóng của chúng tôi kéo dài trên mặt đất.

Giống như hai người xa lạ.

Cuối cùng.

Tôi lấy từ trong túi ra một phong bì.

Đưa cho anh.

“Cái gì vậy?”

Anh hỏi.

Tôi nhìn anh.

Bình tĩnh trả lời.

“Đơn ly hôn.”

Thế giới như đột nhiên im lặng.

Ngay cả tiếng xe cộ cũng biến mất.

Cận Từ Viễn nhìn phong bì trong tay.

Không nhúc nhích.

Tôi chậm rãi nói:

“Căn nhà tôi đã nhường rồi.”

“Cô ấy muốn ở thì cứ ở.”

“Còn anh…”

Tôi dừng lại một chút.

Rồi khẽ mỉm cười.

“Cận Từ Viễn.”

“Anh, tôi cũng không cần nữa.”

Nói xong.

Tôi quay người rời đi.

Không hề ngoảnh đầu lại.

Phía sau.

Người đàn ông đứng giữa ánh hoàng hôn.

Tay cầm đơn ly hôn.

Lần đầu tiên trong bảy năm hôn nhân.

Hiểu được thế nào là mất đi.

Chương 7: Bạch Nguyệt Quang Rơi Xuống

Đêm đó.

Cận Từ Viễn không trở về phòng ngủ.

Tôi biết.

Bởi vì suốt cả đêm, ánh đèn phòng khách vẫn sáng.

Nhưng tôi không còn muốn quan tâm nữa.

Sáng hôm sau.

Tôi thức dậy rất sớm.

Khi xuống lầu, Cận Từ Viễn vẫn ngồi trên sofa.

Áo sơ mi nhăn nhúm.

Cằm lún phún râu.

Trong tay là tập hồ sơ bệnh án đã bị anh lật đến nhăn cả góc giấy.

Nghe thấy tiếng bước chân.

Anh lập tức ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ ngầu.

Giống như một đêm không ngủ.

“Chiếu Từ…”

Tôi đi ngang qua anh.

Mở tủ lạnh lấy nước.

“Có chuyện gì sao?”

Anh đứng bật dậy.

“Đơn ly hôn hôm qua…”

“Tôi nghiêm túc.”

Tôi ngắt lời.

Cận Từ Viễn cứng người.

Trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn.

“Anh không đồng ý.”

Tôi bật cười.

“Không đồng ý?”

“Anh nghĩ anh còn tư cách lựa chọn sao?”

Anh nhìn tôi.

Nhìn người phụ nữ đã cùng mình đi qua bảy năm.

Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ.

Bởi vì từ đầu đến cuối.

Tống Chiếu Từ chưa từng dùng giọng điệu như vậy với anh.

“Cho anh một cơ hội được không?”

Anh khàn giọng hỏi.

Tôi không đáp.

Chỉ xoay người đi lên tầng.

Cánh cửa phòng ngủ đóng lại.

Ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài.

Dưới lầu.

Cận Từ Viễn đứng yên thật lâu.

Cho đến khi tiếng cửa phòng làm việc vang lên.

Diệp Lan Nhân bước ra.

Nhìn thấy vẻ mặt anh.

Cô ta hơi giật mình.

“Anh Từ Viễn?”

Anh quay đầu.

Ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến cô ta bất giác lùi lại một bước.

“Anh sao vậy?”

“Em biết Chiếu Từ nhập viện đúng không?”

Không có bất kỳ vòng vo nào.

Anh hỏi thẳng.

Diệp Lan Nhân sững người.

Một tia hoảng loạn thoáng hiện trong mắt.

Rất nhanh.

Nhưng vẫn bị anh bắt được.

“Anh nói gì vậy?”

“Em không hiểu.”

Cận Từ Viễn siết chặt nắm tay.

“Lan Nhân.”

“Anh hỏi em lần cuối.”

“Em có biết hay không?”

Không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Diệp Lan Nhân mím môi.

Một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói:

“Em… em chỉ nghe nói chị ấy vào viện kiểm tra.”

“Kiểm tra?”

Cận Từ Viễn bật cười.

Nụ cười ấy khiến chính anh cũng thấy chua chát.

“Ngày hôm đó.”

“Em nhìn thấy cuộc gọi của Chiếu Từ đúng không?”

Sắc mặt Diệp Lan Nhân lập tức thay đổi.

Đúng.

Cô ta nhìn thấy.

Không chỉ nhìn thấy.

Mà còn nhớ rất rõ.

Ngày ở sân bay.

Điện thoại của Cận Từ Viễn rung liên tục.

Cô ta từng hỏi:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...