Thứ vừa vỡ nát dưới chân tôi.
Không chỉ là chiếc chậu hoa ấy.
Mà còn là đoạn hồi ức cuối cùng tôi vẫn cố giữ lại.
Từ giây phút này.
Tôi thật sự bắt đầu buông tay rồi.
Chương 4: Giấy Tờ Bị Giấu
Sau khi chậu hoa bị vỡ, trong nhà yên tĩnh suốt hai ngày.
Diệp Lan Nhân dường như cũng biết mình gây ra rắc rối.
Cô ta ít xuống lầu hơn.
Thỉnh thoảng gặp tôi, đều chủ động xin lỗi.
“Chị Chiếu Từ, em thật sự không cố ý.”
“Để hôm nào em mua chậu mới nhé.”
Tôi chỉ gật đầu.
Không từ chối.
Cũng không nhận lời.
Bởi vì tôi biết.
Có những thứ mất đi rồi.
Dù có mua lại bao nhiêu cái mới cũng không giống nữa.
Buổi sáng ngày thứ ba.
Luật sư Lưu hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần công ty.
Ông mang theo một tập hồ sơ dày.
“Cô Tống, tôi đã kiểm tra lại toàn bộ giấy tờ.”
“Tòa nhà này cùng toàn bộ quyền sở hữu đều đứng tên cô.”
“Bao gồm cả căn duplex tầng trên cùng.”
Tôi nhận lấy hồ sơ.
Lật từng trang.
Những con dấu đỏ tươi hiện rõ dưới ánh nắng.
“Muốn chuyển nhượng không cần chữ ký của chồng cô.”
“Tài sản này được bà nội để lại trước khi kết hôn.”
“Thuộc tài sản riêng.”
Tôi khẽ gật đầu.
Không bất ngờ.
Bởi vì tôi đã biết từ lâu.
Chỉ là nhiều năm nay sống cùng Cận Từ Viễn.
Ngay cả bản thân tôi cũng gần như quên mất chuyện đó.
Luật sư Lưu nhìn tôi.
“Cô thật sự muốn bán?”
Tôi nhìn dòng người qua lại bên ngoài cửa kính.
“Ừ.”
“Đã quyết định rồi.”
Ông do dự một chút.
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
Tôi cười.
“Không có gì cả.”
Chỉ là người tôi yêu nhất.
Đang từng chút một biến căn nhà này thành nơi xa lạ.
Buổi chiều.
Tôi trở về nhà.
Vừa bước vào cửa đã nghe tiếng cười nói từ phòng khách.
Diệp Lan Nhân đang ngồi trên sofa.
Trên đùi đặt một quyển album ảnh.
Cận Từ Viễn ngồi bên cạnh.
Hai người cùng nhìn một tấm ảnh cũ.
“Lúc ấy anh gầy thật đấy.”
“Em còn nhớ à?”
“Đương nhiên nhớ.”
Diệp Lan Nhân bật cười.
“Ngày đó anh mặc bộ vest rộng thùng thình.”
“Cả trường chỉ có mỗi anh dám lên sân khấu phát biểu.”
Cận Từ Viễn cũng cười.
“Vậy mà em còn nhớ.”
“Những chuyện liên quan đến anh, em đều nhớ.”
Tôi đứng ở cửa vài giây.
Không ai phát hiện.
Bỗng nhiên cảm thấy mình giống khách qua đường.
Sau đó tôi đi thẳng lên tầng.
Mở cửa phòng làm việc cũ.
Từ ngày Diệp Lan Nhân chuyển vào.
Tôi chưa từng bước vào đây thêm lần nào.
Nhưng hôm nay tôi cần lấy vài giấy tờ.
Cánh cửa vừa mở ra.
Mùi nước hoa nhàn nhạt lập tức tràn tới.
Trên bàn xuất hiện thêm mỹ phẩm.
Cạnh cửa sổ có thêm lọ hoa mới.
Ngay cả chiếc ghế xoay năm đó tôi và Cận Từ Viễn cùng mua cũng được phủ lên tấm đệm màu kem.
Dấu vết của cô ta ở khắp mọi nơi.
Tôi kéo ngăn tủ dưới cùng.
Lấy tập hồ sơ quyền sở hữu.
Đúng lúc ấy.
Tiếng bước chân vang lên phía sau.
“Tìm gì vậy?”
Là Cận Từ Viễn.
Tôi không ngẩng đầu.
“Giấy tờ thôi.”
Ánh mắt anh rơi xuống tập hồ sơ trong tay tôi.
Sắc mặt hơi thay đổi.
“Giấy chứng nhận quyền sở hữu?”
Tôi khẽ ừ một tiếng.
“Em lấy cái này làm gì?”
Tôi đóng tập hồ sơ lại.
“Xem một chút.”
Anh nhíu mày.
Không biết nghĩ tới điều gì.
Giọng nói bất giác mang theo vài phần bất lực.
“Chiếu Từ.”
“Anh đã nói rồi.”
“Lan Nhân chỉ ở tạm.”
“Em không cần làm tới mức này.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.
Làm tới mức này?
Trong mắt anh.
Tôi lấy giấy tờ nhà ra xem.
Là đang ghen sao?
“Anh nghĩ em đang làm gì?”
Cận Từ Viễn im lặng.
Không trả lời.
Nhưng ánh mắt đã cho tôi đáp án.
Anh cho rằng tôi đang dùng cách này để gây áp lực.
Đúng lúc ấy.
Diệp Lan Nhân đi tới cửa.
Nghe thấy cuộc đối thoại.
Cô ta lập tức lộ vẻ hoảng hốt.
“Anh Từ Viễn.”
“Đừng nói vậy.”
Sau đó quay sang tôi.
“Chị Chiếu Từ, nếu chị không thích em ở đây, em có thể dọn đi ngay.”
“Thật đấy.”
“Em không muốn vì mình mà hai người cãi nhau.”
Nói tới đây.
Hai mắt cô ta đã đỏ lên.
Cận Từ Viễn lập tức mềm lòng.
“Lan Nhân.”
“Không liên quan tới em.”
“Em đừng suy nghĩ nhiều.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng nhị gì cả.”
Anh nhẹ giọng dỗ dành.
Tôi đứng nhìn một màn ấy.
Bỗng nhiên nhớ tới rất nhiều năm trước.
Khi công ty anh phá sản.
Tôi bán chiếc vòng tay mẹ để lại.
Lấy tiền giúp anh trả lương nhân viên.
Lúc ấy tôi ngồi trong cửa hàng cầm đồ khóc rất lâu.
Nhưng khi trở về.
Tôi chỉ cười nói:
“Giải quyết xong rồi.”
Anh chưa từng thấy tôi khóc.
Cho nên cũng chưa từng biết.
Tôi đã đau đến mức nào.
Có lẽ người biết khóc mới có người thương.
Người luôn mạnh mẽ sẽ bị xem là đương nhiên.
“Tôi không bảo cô đi.”
Tôi nhìn Diệp Lan Nhân.
Chaporia
Bình Luận (0)