Bình tĩnh lên tiếng.
“Cô muốn ở thì cứ ở.”
Diệp Lan Nhân ngẩn người.
Có lẽ không nghĩ tôi lại bình thản như vậy.
Cận Từ Viễn cũng khẽ thở ra.
“Anh biết em hiểu chuyện.”
Lại là hai chữ ấy.
Hiểu chuyện.
Từ đầu đến cuối.
Anh luôn dùng nó để yêu cầu tôi nhường nhịn.
Tôi siết tập hồ sơ trong tay.
Bỗng nhiên hỏi:
“Cận Từ Viễn.”
“Anh có biết căn nhà này trị giá bao nhiêu không?”
Anh sửng sốt.
“Ý em là gì?”
“Không có gì.”
Tôi cúi đầu lật giấy tờ.
Diệp Lan Nhân đứng bên cạnh nhìn thoáng qua.
Ánh mắt vô tình dừng trên dòng thông tin chủ sở hữu.
Cô ta hơi kinh ngạc.
“Thì ra căn nhà này đứng tên chị à?”
Tôi nhìn cô ta.
“Không chỉ căn nhà này.”
“Cả tòa nhà đều là của tôi.”
Căn phòng lập tức yên lặng.
Ngay cả Cận Từ Viễn cũng sững người.
Diệp Lan Nhân mở to mắt.
“Cả… cả tòa nhà?”
“Ừ.”
Tôi khép tập hồ sơ lại.
Giọng nói bình thản đến lạ.
“Cô vừa nói căn nhà này giống Cận Từ Viễn.”
“Tôi nghĩ cô nhầm rồi.”
“Bởi vì căn nhà này không giống anh ấy.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Từng chữ từng chữ rơi xuống.
“Vì nó là của tôi.”
Sắc mặt Diệp Lan Nhân lập tức trắng bệch.
Cận Từ Viễn cũng đứng chết lặng tại chỗ.
Nhiều năm như vậy.
Anh sống trong căn nhà này.
Gọi nơi đây là nhà.
Thậm chí quên mất.
Người thật sự chống đỡ tất cả từ đầu đến cuối là ai.
Tôi ôm tập hồ sơ đi ngang qua hai người.
Bước tới cửa.
Trước khi rời đi.
Tôi nghe thấy giọng nói khàn khàn của Cận Từ Viễn vang lên phía sau.
“Chiếu Từ.”
Tôi dừng lại.
“Ừ?”
Anh nhìn tập giấy tờ trong tay tôi.
Một cảm giác bất an chưa từng có bỗng trào lên trong lòng.
“Em… sẽ không làm chuyện gì ngốc nghếch chứ?”
Tôi nhìn anh.
Khóe môi khẽ cong lên.
Nụ cười rất nhạt.
“Yên tâm.”
“Em sẽ không làm chuyện ngốc nghếch nữa đâu.”
Bởi vì chuyện ngốc nghếch nhất đời này.
Tôi đã làm suốt bảy năm rồi.
Chương 5: Bữa Cơm Cuối Cùng
Sáng hôm sau.
Tôi nhận được tin nhắn từ luật sư Lưu.
“Bên mua muốn xem nhà vào cuối tuần.”
“Giá họ đưa ra rất tốt.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại một lúc.
Sau đó trả lời:
“Được.”
“Cứ tiến hành theo kế hoạch.”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Cửa phòng ngủ bị gõ nhẹ.
“Tôi vào được không?”
Là Cận Từ Viễn.
Từ sau hôm ở phòng làm việc, anh dường như luôn muốn nói gì đó.
Nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Vào đi.”
Anh đẩy cửa bước vào.
Trong tay cầm một hộp thuốc.
“Bác sĩ bảo em phải uống đúng giờ.”
“Tôi để trên bàn nhé.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Cảm ơn.”
Không khí bỗng trở nên xa lạ.
Rõ ràng là vợ chồng.
Nhưng lại khách sáo như người quen lâu ngày gặp lại.
Cận Từ Viễn đứng yên vài giây.
Cuối cùng hỏi:
“Dạo này em có phải đang giận anh không?”
Tôi nhìn anh.
“Anh nghĩ sao?”
Anh mím môi.
“Anh biết chuyện Lan Nhân khiến em không vui.”
“Nhưng anh thật sự chỉ muốn giúp cô ấy.”
Tôi bật cười.
Một nụ cười rất nhạt.
“Ừ.”
“Tôi biết.”
Đúng là giúp đỡ.
Giúp tới mức bỏ mặc vợ mình trên bàn phẫu thuật.
Giúp tới mức biến người khác thành nữ chủ nhân của căn nhà này.
Nhưng tôi không nói ra.
Bởi vì tôi đã không còn muốn tranh cãi nữa.
Buổi chiều.
Dì Trương xin nghỉ nửa ngày để về thăm cháu.
Trong nhà chỉ còn lại tôi.
Nhìn căn bếp đã lâu không sử dụng.
Tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ.
Làm một bữa cơm.
Một bữa cơm cuối cùng.
Mở tủ lạnh.
Tôi lấy từng nguyên liệu ra.
Cá hấp.
Canh sườn hầm củ sen.
Tôm sốt bơ.
Cà tím om.
Toàn bộ đều là món Cận Từ Viễn thích nhất.
Năm đầu tiên kết hôn.
Tiền bạc eo hẹp.
Mỗi lần lãnh lương, tôi đều dành dụm mua nguyên liệu về nấu cho anh.
Có hôm công ty tăng ca đến mười một giờ đêm.
Anh mở cửa bước vào nhà.
Nhìn thấy ánh đèn bếp vẫn sáng.
Liền ôm tôi từ phía sau.
Nói rằng:
“Chiếu Từ.”
“Anh nhất định sẽ khiến em sống tốt hơn.”
Khi ấy.
Tôi tin thật.
Tôi tin chúng tôi sẽ mãi mãi như vậy.
Nồi canh bắt đầu sôi.
Hơi nước trắng xóa bay lên.
Mùi thức ăn nhanh chóng lan khắp căn nhà.
Gần sáu giờ tối.
Cửa chính mở ra.
Cận Từ Viễn bước vào.
Anh dường như rất bất ngờ.
“Em nấu cơm?”
“Ừ.”
Anh nhìn bàn ăn đầy món.
Ánh mắt khẽ dao động.
“Lâu rồi em không xuống bếp.”
“Đột nhiên muốn ăn thôi.”
Tôi đáp.
Anh nhìn tôi vài giây.
Trong mắt hiện lên một tia vui mừng khó nhận ra.
Có lẽ anh nghĩ.
Cuối cùng tôi cũng nguôi giận.
Cuối cùng mọi chuyện lại trở về như trước.
“Vậy hôm nay anh không làm việc nữa.”
Anh tháo cà vạt.
“Ở nhà ăn cơm với em.”
Đúng lúc ấy.
Tiếng cửa phòng tầng hai mở ra.
Diệp Lan Nhân bước xuống.
Sắc mặt tái nhợt.
Một tay vịn lan can.
Chaporia
Bình Luận (0)