“Tòa nhà nào?”

Tôi bình thản đáp:

“Cái này.”

Nói rồi đưa tập hợp đồng ra.

Ánh mắt anh lướt qua dòng chữ trên bìa.

Hợp đồng chuyển nhượng tài sản.

Trong nháy mắt.

Máu trong người như đông cứng lại.

“Chiếu Từ.”

“Em điên rồi sao?”

Anh lao tới.

Muốn giật lấy hợp đồng.

Nhưng tôi đã lùi một bước.

“Cận Từ Viễn.”

“Tòa nhà là của tôi.”

“Bán hay không là quyền của tôi.”

“Nhưng đây là nhà của chúng ta!”

Anh gần như gầm lên.

Lần đầu tiên mất bình tĩnh như vậy.

Tôi nhìn anh.

Bỗng nhớ tới câu nói ngày trước của bà nội.

Nhà cửa là chỗ dựa cuối cùng của một người.

Con có thể dùng nó để dựng nên một tổ ấm.

Cũng có thể dùng nó để rời đi.

“Từng là nhà của chúng ta.”

Tôi nhẹ giọng sửa lại.

“Nhưng bây giờ không phải nữa.”

Sắc mặt Cận Từ Viễn tái nhợt.

Anh muốn nói gì đó.

Nhưng không nói nổi.

Bởi vì chính anh cũng biết.

Người khiến căn nhà này không còn là nhà.

Chưa bao giờ là Tống Chiếu Từ.

Mà là anh.

Cuối chương.

Buổi tối.

Tôi ký tên lên bản hợp đồng đầu tiên.

Mực đen dần khô trên giấy.

Luật sư Lưu gửi tin nhắn tới.

“Cô Tống.”

“Mọi thủ tục đã bắt đầu.”

Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Khẽ trả lời:

“Được.”

Bên ngoài.

Gió đêm thổi qua ban công trống trơn.

Giàn hoa năm nào đã không còn nữa.

Mà cuộc hôn nhân này.

Cũng sắp kết thúc rồi.

Chương 8: Cả Tòa Nhà Đổi Chủ

Một tuần sau.

Tin tức tòa nhà đổi chủ chính thức được xác nhận.

Buổi sáng hôm ấy.

Khi Cận Từ Viễn xuống lầu, một nhóm nhân viên quản lý bất động sản đang kiểm kê tài sản.

Trên bàn trà đặt một tập hồ sơ bàn giao.

Người phụ trách nhìn thấy anh liền lịch sự gật đầu.

“Anh Cận.”

“Bên mua đã hoàn tất thanh toán.”

“Trong vòng ba mươi ngày, toàn bộ cư dân và đơn vị thuê sẽ hoàn tất việc bàn giao.”

Cận Từ Viễn đứng sững tại chỗ.

Mặc dù biết Tống Chiếu Từ thật sự đang bán tòa nhà.

Nhưng đến khi nhìn thấy giấy tờ hoàn chỉnh.

Anh vẫn cảm thấy không thể tin nổi.

“Tòa nhà… bán rồi?”

“Vâng.”

“Cô Tống đã ký hợp đồng từ tuần trước.”

Nhân viên đáp.

Mỗi một chữ đều giống như một nhát dao.

Từ đầu đến cuối.

Tống Chiếu Từ chưa từng dùng chuyện bán nhà để uy hiếp anh.

Cô ấy thật sự muốn rời đi.

Không phải làm bộ.

Không phải giận dỗi.

Mà là quyết định thật.

Dì Trương đứng bên cạnh cũng đỏ mắt.

“Cô chủ thật sự bán rồi sao?”

“Vậy sau này tôi…”

Người quản lý nhẹ nhàng nói:

“Chúng tôi sẽ hỗ trợ sắp xếp công việc mới cho dì.”

Dì Trương cúi đầu.

Khóe mắt hơi ướt.

Bà đã làm việc ở đây sáu năm.

Nhìn hai người từ lúc kết hôn tới bây giờ.

Ai ngờ cuối cùng lại đi đến bước này.

Cận Từ Viễn siết chặt tay.

“Chiếu Từ đâu?”

“Cô ấy đã chuyển đi rồi.”

Ầm.

Anh đột ngột ngẩng đầu.

“Chuyển đi?”

“Vâng.”

“Cô Tống đã hoàn tất thủ tục chuyển địa chỉ ba ngày trước.”

Ba ngày.

Ba ngày rồi anh mới biết.

Người phụ nữ từng cùng mình chung chăn gối bảy năm.

Đã rời đi từ ba ngày trước.

Mà anh hoàn toàn không hay biết.

Anh lao thẳng lên tầng.

Mở cửa phòng ngủ.

Bên trong sạch sẽ đến đáng sợ.

Tủ quần áo chỉ còn đồ của anh.

Bàn trang điểm trống không.

Ngay cả chiếc cốc đôi trong phòng tắm cũng thiếu mất một cái.

Dấu vết của Tống Chiếu Từ đang từng chút một biến mất.

Giống như cô chưa từng tồn tại.

Trên đầu giường.

Chỉ còn lại một phong thư.

Bên trên ghi vỏn vẹn ba chữ.

“Cận Từ Viễn.”

Tay anh run lên.

Mở phong thư ra.

Bên trong chỉ có một tờ giấy.

“Anh không cần tìm tôi.”

“Những thứ thuộc về tôi, tôi đã mang đi.”

“Những thứ thuộc về anh, tôi trả lại cho anh.”

“Chúng ta dừng ở đây.”

Không một câu oán trách.

Không một câu trách móc.

Chỉ có lời từ biệt bình tĩnh đến tàn nhẫn.

Lần đầu tiên.

Cận Từ Viễn hiểu được.

Điều đáng sợ nhất không phải là cãi vã.

Mà là khi một người hoàn toàn buông bỏ.

Không còn muốn nói gì nữa.

Buổi chiều.

Anh tìm được địa chỉ mới của Tống Chiếu Từ thông qua luật sư.

Đó là một căn hộ nhỏ nằm gần bệnh viện.

Không sang trọng.

Không rộng lớn.

Thậm chí chỉ bằng một góc căn duplex trước đây.

Nhưng ban công đầy ánh nắng.

Có rất nhiều chậu cây xanh.

Khi anh đến nơi.

Tống Chiếu Từ đang ngồi trên ghế mây đọc sách.

Ánh nắng chiều phủ lên vai cô.

Yên tĩnh và dịu dàng.

Giống như những năm đầu anh yêu cô.

Nghe thấy tiếng chuông cửa.

Cô ngẩng đầu.

Nhìn thấy anh.

Ánh mắt không hề dao động.

“Anh đến làm gì?”

Cận Từ Viễn đứng ngoài cửa.

Trong lòng chợt đau nhói.

Trước kia.

Mỗi lần anh về nhà.

Người đầu tiên chạy ra mở cửa luôn là cô.

Nhưng hiện tại.

Ngay cả việc bước vào căn hộ này cũng trở thành xa xỉ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...