Tay cầm đơn ly hôn.
Lần đầu tiên trong bảy năm hôn nhân.
Hiểu được thế nào là mất đi.
Chương 7: Bạch Nguyệt Quang Rơi Xuống
Đêm đó.
Cận Từ Viễn không trở về phòng ngủ.
Tôi biết.
Bởi vì suốt cả đêm, ánh đèn phòng khách vẫn sáng.
Nhưng tôi không còn muốn quan tâm nữa.
Sáng hôm sau.
Tôi thức dậy rất sớm.
Khi xuống lầu, Cận Từ Viễn vẫn ngồi trên sofa.
Áo sơ mi nhăn nhúm.
Cằm lún phún râu.
Trong tay là tập hồ sơ bệnh án đã bị anh lật đến nhăn cả góc giấy.
Nghe thấy tiếng bước chân.
Anh lập tức ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Giống như một đêm không ngủ.
“Chiếu Từ…”
Tôi đi ngang qua anh.
Mở tủ lạnh lấy nước.
“Có chuyện gì sao?”
Anh đứng bật dậy.
“Đơn ly hôn hôm qua…”
“Tôi nghiêm túc.”
Tôi ngắt lời.
Cận Từ Viễn cứng người.
Trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn.
“Anh không đồng ý.”
Tôi bật cười.
“Không đồng ý?”
“Anh nghĩ anh còn tư cách lựa chọn sao?”
Anh nhìn tôi.
Nhìn người phụ nữ đã cùng mình đi qua bảy năm.
Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ.
Bởi vì từ đầu đến cuối.
Tống Chiếu Từ chưa từng dùng giọng điệu như vậy với anh.
“Cho anh một cơ hội được không?”
Anh khàn giọng hỏi.
Tôi không đáp.
Chỉ xoay người đi lên tầng.
Cánh cửa phòng ngủ đóng lại.
Ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Dưới lầu.
Cận Từ Viễn đứng yên thật lâu.
Cho đến khi tiếng cửa phòng làm việc vang lên.
Diệp Lan Nhân bước ra.
Nhìn thấy vẻ mặt anh.
Cô ta hơi giật mình.
“Anh Từ Viễn?”
Anh quay đầu.
Ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến cô ta bất giác lùi lại một bước.
“Anh sao vậy?”
“Em biết Chiếu Từ nhập viện đúng không?”
Không có bất kỳ vòng vo nào.
Anh hỏi thẳng.
Diệp Lan Nhân sững người.
Một tia hoảng loạn thoáng hiện trong mắt.
Rất nhanh.
Nhưng vẫn bị anh bắt được.
“Anh nói gì vậy?”
“Em không hiểu.”
Cận Từ Viễn siết chặt nắm tay.
“Lan Nhân.”
“Anh hỏi em lần cuối.”
“Em có biết hay không?”
Không khí bỗng trở nên căng thẳng.
Diệp Lan Nhân mím môi.
Một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói:
“Em… em chỉ nghe nói chị ấy vào viện kiểm tra.”
“Kiểm tra?”
Cận Từ Viễn bật cười.
Nụ cười ấy khiến chính anh cũng thấy chua chát.
“Ngày hôm đó.”
“Em nhìn thấy cuộc gọi của Chiếu Từ đúng không?”
Sắc mặt Diệp Lan Nhân lập tức thay đổi.
Đúng.
Cô ta nhìn thấy.
Không chỉ nhìn thấy.
Mà còn nhớ rất rõ.
Ngày ở sân bay.
Điện thoại của Cận Từ Viễn rung liên tục.
Cô ta từng hỏi:
“Ai gọi vậy?”
Anh thuận tay đưa điện thoại cho cô ta xem.
Màn hình hiện rõ hai chữ.
Chiếu Từ.
Khi ấy.
Cô ta biết đó là vợ anh.
Cũng nhìn thấy cuộc gọi lặp đi lặp lại không ngừng.
Nhưng cô ta chỉ cười.
“Chắc chị ấy nhớ anh rồi.”
“Anh gọi lại sau cũng được.”
Sau đó.
Cô ta cố ý kéo dài câu chuyện.
Cố ý nói mình chưa quen môi trường.
Cố ý nói mình sợ ở một mình.
Cho đến khi điện thoại không còn rung nữa.
“Em không cố ý.”
Diệp Lan Nhân cuống quýt giải thích.
“Em thật sự không biết chị ấy gặp chuyện nghiêm trọng như vậy.”
“Không biết?”
Cận Từ Viễn nhìn cô ta.
Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ.
“Lan Nhân.”
“Em biết không?”
“Đêm đó Chiếu Từ mất con.”
Ầm.
Diệp Lan Nhân hoàn toàn chết lặng.
Sắc mặt trắng bệch.
“Cái gì?”
“Con?”
“Đúng.”
Giọng nói Cận Từ Viễn khàn đặc.
“Con của tôi và cô ấy.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Một lúc sau.
Diệp Lan Nhân đột nhiên đỏ mắt.
“Nhưng chuyện này đâu thể trách em?”
“Em cũng không biết.”
“Anh đừng như vậy được không?”
“Có phải vì em nên chị ấy mới đòi ly hôn không?”
Nghe thấy câu đó.
Cận Từ Viễn nhắm mắt lại.
Rất lâu.
Rất lâu.
Sau đó mới mở ra.
Trong mắt chỉ còn lại mệt mỏi.
“Không phải vì em.”
Diệp Lan Nhân sửng sốt.
Anh nhìn cô ta.
Từng chữ chậm rãi rơi xuống.
“Là vì tôi.”
“Là tôi bỏ lỡ cuộc gọi của cô ấy.”
“Là tôi không ở cạnh cô ấy lúc cần nhất.”
“Là tôi khiến cô ấy tuyệt vọng.”
“Không liên quan tới ai khác.”
Mỗi một câu.
Đều giống như lưỡi dao đâm vào lòng anh.
Diệp Lan Nhân chưa từng thấy Cận Từ Viễn như vậy.
Trong ký ức của cô ta.
Anh luôn dịu dàng.
Luôn bao dung.
Luôn là người che chở mình.
Nhưng giờ phút này.
Người đàn ông ấy lại đang dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô ta.
Giống như nhìn một người xa lạ.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa vang lên.
Người của công ty môi giới đến xem nhà.
Tôi bước từ trên tầng xuống.
Trong tay cầm một tập hồ sơ.
“Cô Tống.”
Nhân viên môi giới mỉm cười.
“Bên mua rất hài lòng.”
“Tòa nhà có thể ký hợp đồng bất cứ lúc nào.”
Cận Từ Viễn bỗng ngẩng đầu.
“Tòa nhà?”
Anh nhìn tôi.
Trong lòng dâng lên dự cảm bất an.
Chaporia
Bình Luận (0)