08
Khoảng thời gian này chúng tôi đều có biện pháp phòng tránh.
Tần Hiến đầu tiên là sững người.
Sau đó tôi nhìn thấy trong mắt anh như có ánh sao nổ tung.
“Em thích thì anh thích.”
Giọng nói của Tần Hiến khẽ run lên gần như không thể nhận ra.
Nhưng tôi hoàn toàn không chú ý.
Chỉ cười hì hì rồi nằm lại trong lòng anh.
“Đúng là chồng em, nói chuyện nghe hay thật.”
Cánh tay bị tôi ôm lấy căng cứng cơ bắp.
Lồng ngực phía sau đầu tôi truyền đến những nhịp rung động mạnh hơn.
Một người lạnh lùng như Tần Hiến mà lại thích không khí gia đình đến thế.
Suýt chút nữa đã ở lại nhà cũ ăn tối luôn.
Nhưng tôi diễn cả ngày thật sự rất mệt.
Chỉ cần làm nũng đôi chút.
Tần Hiến đã đồng ý đưa tôi về nhà.
Từ lúc rời khỏi nhà cũ.
Khóe môi anh vẫn luôn khẽ cong lên.
Vừa leo lên xe.
Tôi đã buông cánh tay anh ra.
Cúi đầu nghịch điện thoại.
Nụ cười trên môi Tần Hiến cứng lại.
Anh cúi đầu nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình.
Nơi đó dường như vẫn còn lưu lại chút hơi ấm nhàn nhạt.
“Tối nay ăn gì?”
Xe chạy được nửa đường.
Phát hiện tôi mãi không ngẩng đầu lên.
Ánh sáng trong mắt Tần Hiến dần dần tắt đi.
“Gì cũng được.”
Tôi thuận miệng đáp.
Sau đó trong xe lại chìm vào yên lặng.
Tôi mơ hồ cảm thấy không khí ngột ngạt đến khó thở.
Liền mở hé cửa sổ một chút.
Vừa xuống xe tôi đã chạy thẳng vào nhà.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng phía sau.
Tôi mới quay đầu lại.
Lại nhìn thấy cánh tay đang đưa ra của Tần Hiến cứng đờ giữa không trung.
Sắc mặt anh có chút tái nhợt.
Dường như anh muốn đỡ tôi?
Nhưng tôi đã đi xa cả đoạn đường rồi.
Đương nhiên lười quay lại.
Dứt khoát quay đầu giả vờ như không nhìn thấy.
Lúc ăn tối.
Tôi luôn cảm thấy có ánh mắt dính trên người mình.
Nhưng mỗi lần ngẩng đầu lên.
Tần Hiến đều đang yên lặng uống canh.
Dường như chỉ là ảo giác của tôi.
Buổi tối bước ra khỏi phòng tắm.
Tôi bất ngờ phát hiện Tần Hiến lại thay một bộ đồ khác.
Bộ này còn mang phong cách tối màu hơn cả hôm qua.
Khiến làn da trắng như tuyết cùng cơ bắp của anh trông càng ngon mắt hơn.
Chỉ là tối qua bị anh giày vò quá dữ dội.
Hôm nay tôi không có hứng.
Nên ngáp một cái rồi nằm xuống giường.
Phần nệm bên cạnh từ từ lún xuống.
Dường như Tần Hiến hiểu lầm điều gì đó.
Anh cúi người xuống.
Tôi đưa tay ngăn động tác của anh lại.
“Hôm nay em… không muốn.”
Tôi có nhu cầu mạnh thật.
Nhưng cũng không mạnh đến mức như anh.
Nguồn năng lượng của anh khiến tôi thật sự bái phục.
Đôi mắt đen thẫm của Tần Hiến nhìn tôi rất lâu.
Ngay lúc tôi bị nhìn đến mức nổi da gà.
Trong mắt anh lóe lên sự bực bội đậm đặc.
Sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm.
Đêm đó tôi ngủ rất ngon.
Chỉ là lúc nửa tỉnh nửa mê.
Lại bị Tần Hiến kéo vào lòng ôm chặt.
Tiếng chuông báo thức buổi sáng đánh thức tôi.
Tôi có chút bất ngờ.
Dạo này không còn đóng vai người vợ dính người nữa.
Tôi đã tắt báo thức từ lâu rồi.
Sao vẫn còn báo thức?
Tôi vò tóc rồi ngồi dậy.
Lúc này mới phát hiện đó là báo thức trên lịch.
Ánh mắt khựng lại.
Tôi có chút ngạc nhiên.
Nhanh như vậy sao…
Đã ba tháng rồi?
Cũng chẳng trách tôi được.
Ngày nào cũng ăn ngon ngủ kỹ.
Thời gian trôi qua lúc nào chẳng hay.
Nhớ lại những lời Tần Hiến nói khi đặt hợp đồng lên bàn.
Tôi đứng dậy.
Lấy bản hợp đồng từ trong ngăn kéo ra.
Mở cửa bước ra ngoài.
Quả nhiên Tần Hiến vẫn chưa đi làm.
Thấy tôi thức dậy.
Động tác ăn sáng của anh khựng lại.
Đôi mắt sáng lên.
Trong ánh mắt dường như có tia hy vọng đang lấp lánh.
Tôi nhấc chân đi về phía anh.
Người đàn ông lập tức đứng dậy.
Dang rộng vòng tay.
Sau đó…
Tôi dừng lại trước mặt anh.
Đưa hợp đồng cùng bút cho anh.
“Hợp đồng kết thúc rồi.”
“Ký tên đi, hôm nay tan làm sớm một chút, chúng ta đi ly hôn.”
Sự im lặng chết chóc bao trùm.
Không biết từ lúc nào những người giúp việc đã tản đi hết.
Cả phòng ăn chỉ còn lại tôi và Tần Hiến đang hoàn toàn cứng đờ.
Rất lâu sau.
Dường như anh mới tìm lại được lý trí.
Chaporia
Bình Luận (0)