09
Giọng nói của Tần Hiến khàn đến mức gần như không phát ra được.
“Cái gì?”
Tôi cảm thấy chứng thích diễn của anh còn nghiêm trọng hơn tôi.
Nghiêm trọng đến mức nên đi khám bác sĩ rồi.
“Ký tên chứ gì nữa. Chúng ta chẳng phải đã nói rõ từ trước sao? Hết ba tháng là ly hôn.”
Các khớp ngón tay của Tần Hiến siết chặt bản hợp đồng.
Đầu ngón tay thậm chí còn trắng hơn cả tờ giấy.
“Nhân Nhân, em đang đùa sao?”
“Bản hợp đồng này chẳng phải từ lâu đã không còn hiệu lực rồi sao?”
Tôi cau mày nhìn anh.
“Ai nói không còn hiệu lực?”
Đôi mắt Tần Hiến đen đến đáng sợ.
Bên trong dường như có sóng lớn cuồn cuộn.
“Nếu em đã nghiêm túc tuân thủ hợp đồng đến vậy, chỉ xem chúng ta là vợ chồng hợp đồng…”
“Vậy tại sao em còn quyến rũ anh làm những chuyện đó?”
Nhìn dáng vẻ này của anh.
Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.
“Không phải chứ? Chẳng lẽ anh không hưởng thụ à?”
“Nói như thể lần nào cũng là tôi ép buộc anh vậy…”
Nhận ra anh thật sự rất để tâm.
Dường như không phải đang diễn.
Sắc mặt tôi cũng trở nên khó coi.
“Không phải chứ?”
“Nếu anh coi trọng sự trong sạch của mình như vậy, thế sao đêm nào anh cũng nhiệt tình đến thế…”
Sắc mặt Tần Hiến càng trắng hơn.
Anh mím chặt môi.
Hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn nhiều.
“Đều là người trưởng thành rồi, Tần Hiến.”
“Anh có nhu cầu, tôi cũng có nhu cầu.”
“Đừng nói là chúng ta đã đăng ký kết hôn.”
“Dù chẳng có quan hệ gì, hai người trưởng thành tìm đến nhau để giải tỏa cũng là chuyện rất bình thường…”
Vừa dứt lời.
Cổ tay tôi đã bị người ta kéo mạnh.
Lời nói của Tần Hiến như được nghiến ra từ kẽ răng.
“Người trưởng thành thì có thể tùy tiện sao?”
“Kết hôn rồi thì có thể tùy tiện sao?”
“Nhu cầu lớn là lý do biện minh sao?”
Dường như anh đã nhẫn nhịn rất lâu.
Khóe mắt cũng đỏ lên.
Rốt cuộc là cái gì với cái gì vậy?
Tôi cảm thấy anh diễn quá đà rồi.
Cau mày dùng sức muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.
“Buông ra!”
“Đừng chạm vào tôi!”
Dường như bị lời nói của tôi kích thích.
Cảm giác tan vỡ trong mắt Tần Hiến càng rõ hơn.
Trong đôi mắt ấy dường như đang ấp ủ một cơn bão khổng lồ.
“Thẩm Kiều Nhân.”
“Khoảng thời gian này…”
“Em xem anh là chồng hay xem anh là gậy phép?”
Khoảnh khắc câu nói ấy thốt ra.
Nhà ăn lại rơi vào sự im lặng chết chóc.
Nhìn khóe mắt đỏ bừng của anh.
Nhìn đôi môi bị mím đến trắng bệch.
Tôi bực bội vô cùng.
Chết tiệt.
Tần Hiến còn biết diễn hơn cả tôi.
Tôi thường tưởng tượng cảnh một ngày nào đó mình bị bỏ rơi.
Sau đó tuyệt vọng đau khổ nhìn đối phương như vậy.
Khiến đối phương cảm thấy áy náy.
Dùng cách đó để thỏa mãn ham muốn biểu diễn của mình.
Nhưng bây giờ…
Tại sao người thấy có lỗi lại là tôi?
Không đúng.
Không đúng.
Không đúng.
Tần Hiến là một người đàn ông trưởng thành.
Đêm nào cũng hưởng thụ đến thỏa mãn.
Bây giờ lại bày ra dáng vẻ bị người ta chiếm đoạt rồi bỏ rơi là có ý gì?
Tôi bực bội xoa xoa giữa mày.
“Anh có thể đừng giả vờ nữa được không?”
“Dù sao cuộc hôn nhân này cũng phải ly hôn.”
“Đừng dây dưa nữa.”
Dường như lại bị lời nói của tôi làm tổn thương.
Sau khi hơi thở trở nên gấp gáp hơn vài phần.
Những lời còn lại của Tần Hiến như được ép ra từ giữa hai hàm răng.
Từng chữ một.
“Không thể.”
“Giấy đăng ký kết hôn anh đã khóa lại từ lâu rồi.”
Tôi trừng lớn mắt.
Tên khốn này vừa nói cái gì?
Tần Hiến đặt hợp đồng lên bàn.
“Két sắt ở ngay trong phòng ngủ của chúng ta.”
“Muốn ly hôn thì tự mình mở ra đi.”
Tôi cảm thấy anh bị bệnh rồi.
Ai rảnh đến mức dùng két sắt để khóa giấy đăng ký kết hôn chứ?
“Thế mật khẩu là gì?”
10
Bảo tôi mở.
Ít nhất cũng phải cho tôi biết mật khẩu chứ?
Im lặng vài giây.
Đôi môi mỏng của Tần Hiến khẽ mở.
“Ngày em ngủ với anh lần đầu tiên cộng với số lần.”
Tôi không thể tin nổi.
“Tôi nhớ kiểu gì được?”
Tôi chỉ nhớ là vào một ngày nào đó sau khi ký hợp đồng.
Chúng tôi đã lên giường với nhau.
Anh bị bệnh à?
Còn ghi nhớ cả số lần?
“Chắc là ngày mười hai tháng ba?”
“Còn số lần…”
“Đêm nào cũng hơn năm sáu lần, hứng lên là giày vò cả đêm.”
“Ai mà nhớ nổi số lần chứ!”
Sau khi nhập sai thêm một lần nữa.
Tôi đá mạnh vào két sắt.
Quay đầu lại.
Tần Hiến đang dựa vào khung cửa trong vùng ngược sáng.
Không nhìn rõ nét mặt.
“Quả nhiên đều là giả.”
“Những lời em nói, những việc em làm.”
“Em chẳng nhớ lấy một điều nào.”
“Ngày có ý nghĩa như vậy em cũng không để trong lòng.”
“Vậy mà ngày nào cũng nói yêu anh đến chết đi sống lại.”
Anh tự giễu kéo kéo khóe môi.
Giọng nói hơi nghẹn lại.
Ngực tôi nghẹn một cục tức.
“Bệnh thật.”
Tôi nhấc chân định lướt qua anh rời đi.
Cánh tay lại bị người ta giữ lấy.
Cảm giác ấm áp trên cổ tay khiến tôi vô cớ thấy bực bội.
“Buông tôi ra.”
“Đi đâu?”
“Lại đến chỗ cậu ta sao?”
Tôi cảm thấy hôm nay đầu óc Tần Hiến có vấn đề.
Chắc là không ngờ tôi lại chủ động nhắc chuyện ly hôn trước.
Bị chọc tức đến hồ đồ rồi.
Mỗi câu anh nói tôi đều chỉ hiểu lơ mơ.
Biết trước anh thích diễn như vậy.
Tôi nên để anh chủ động nhắc ly hôn trước mới phải.
Như vậy tôi còn có thể diễn một màn đau lòng tan nát.
“Không nhớ chuyện của anh.”
“Vậy nhớ chuyện của người khác sao?”
Cằm bị người ta giữ chặt.
Hơi thở nóng bỏng quen thuộc phủ xuống bên môi.
Nụ hôn của Tần Hiến lần đầu tiên trở nên điên cuồng đến vậy.
“Hai người quen nhau từ khi nào?”
“Em còn nhớ ngày đầu tiên ngủ với cậu ta không?”
“Lần đầu tiên hai người làm bao nhiêu lần em có nhớ không?”
“Cậu ta tốt hơn anh sao?”
“Anh chẳng phải đã cố gắng cho em ăn no rồi sao?”
“Tại sao em vẫn có thể ăn no ở bên ngoài?”
Tôi dùng sức cắn xuống.
Mùi máu nhàn nhạt lan ra trong khoang miệng.
Cơ thể Tần Hiến hơi run lên.
Giọng nói cũng nghẹn ngào đến đáng thương.
“Đồ lừa đảo.”
“Đại lừa đảo.”
“Em không nói thì anh cũng biết.”
“Là quen nhau vào ngày hai mươi lăm đúng không?”
“Cậu ta hợp khẩu vị em hơn sao?”
“Cậu ta trẻ hơn anh đúng không?”
“Hôm đó hai người hôn nhau rồi hay đã lên giường?”
Tôi hoàn toàn không hiểu.
Tại sao anh vừa hôn vẫn có thể nói chuyện.
Còn tôi lại chẳng thể phát ra tiếng nào.
Hơi thở bị cướp đoạt hoàn toàn.
Dường như có thứ gì đó ấm nóng chậm rãi trượt từ má tôi xuống cằm.
Tôi mở to mắt.
Nhìn Tần Hiến ở khoảng cách gần trong gang tấc.
Anh vừa hôn vừa lẩm bẩm những lời khó hiểu.
Nước mắt nóng hổi từ khóe mắt đang nhắm chặt không ngừng chảy xuống.
Lướt qua làn da trắng lạnh của anh.
Sau đó dán vào má tôi rồi trượt xuống.
Lông mi của Tần Hiến rất dài.
Ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã phát hiện ra điều đó.
Một người lạnh lùng cứng rắn như anh.
Lại có hàng mi giống trẻ con.
Vừa dày vừa dài.
Tinh xảo đến mức quá đáng.
Lúc này hàng mi ấy khẽ run rẩy.
Phía trên ướt đẫm một mảng.
Bị nước mắt làm ướt hoàn toàn.
Tần Hiến thật sự rất hợp gu của tôi.
Nếu không tôi cũng sẽ không đồng ý liên hôn với anh.
Không ngờ lúc khóc anh còn đẹp hơn.
Đặc biệt là khi nhìn ở khoảng cách gần như vậy.
Lông mi anh run dữ dội.
Khóe mắt đỏ đến mê người.
Tôi nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.
Thậm chí quên cả giãy giụa.
Nhưng càng nói.
Nước mắt của Tần Hiến lại càng chảy nhiều hơn.
“Anh đoán đúng rồi phải không?”
“Chính là từ đêm đó em không cho anh hôn nữa.”
“Cũng không còn ôm anh, dính lấy anh nữa.”
“Em thay lòng từ ngày đó…”
“Hay ngay từ đầu em chưa từng đặt tâm tư vào anh?”
“Tất cả đều là giả sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)