Cô Ấy Vẫn Đợi/Chương 8C. 8
20px

11

Trên môi truyền đến cảm giác đau nhói rất nhẹ.

Tần Hiến chậm rãi rời ra.

Khoảnh khắc anh mở mắt, tôi nhìn thấy rõ sự đau khổ và tuyệt vọng vô tận trong đáy mắt anh.

Không giống đang diễn chút nào.

Da đầu tôi hơi tê dại.

“Chúng ta… đang nói cùng một chuyện, đúng không?”

Đột nhiên tôi có chút không chắc chắn.

Sắc mặt Tần Hiến trắng bệch như giấy.

Lông mày nhíu chặt lại.

“Còn có người thứ hai sao?”

“Người gọi em là chị và người làm em ăn no không phải cùng một người à?”

Chị gì cơ…

Tôi chậm rãi sắp xếp lại mạch suy nghĩ.

“Tần Hiến, anh khóc là vì nghĩ tôi cắm sừng anh?”

Tần Hiến giơ tay lau đi giọt nước mắt trên má.

Hít sâu một hơi.

“Anh không khóc.”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh trẻ con như vậy.

Nước mắt sắp chảy thành sông rồi mà còn mạnh miệng.

Không hiểu sao.

Tôi lại có chút muốn cười.

“Ồ.”

Anh cúi đầu nhẹ nhàng lau vết máu bên môi tôi.

Nước mắt lại trào ra.

“Là hai người sao?”

Tôi vừa mới “hả” một tiếng.

Nước mắt của anh đã rơi xuống.

“Vậy nên khoảng thời gian này không ăn cơm cùng anh.”

“Không tìm anh nữa.”

“Không cho anh ôm, không cho anh hôn.”

“Đều là vì ở cùng hai người đó sao?”

“Anh đã giả vờ không biết rồi, tại sao vẫn muốn ly hôn?”

“Là người nào trong số họ đòi danh phận sao?”

“Bây giờ em ra ngoài là đi tìm họ hay đi tìm thợ mở khóa?”

Tôi im lặng.

Sao anh có thể tưởng tượng xa đến vậy chứ?

Tôi sai rồi.

Tần Hiến không phải thích diễn.

Anh mắc chứng hoang tưởng thì đúng hơn.

“Tần Hiến, tôi không yêu anh.”

Nhìn những giọt nước mắt chân thành của anh.

Tôi quyết định nói thật.

Nhưng vừa dứt lời.

Nước mắt của Tần Hiến lại rơi càng nhiều hơn.

“Anh đã nói anh biết rồi mà em vẫn còn nói!”

Tôi nghẹn họng.

Cố gắng nhịn cười.

“Nhưng tôi cũng không cắm sừng anh.”

Hơi thở của Tần Hiến khựng lại một giây.

Ngẩng đầu nhìn tôi.

Nhìn đôi mắt đen sâu thẳm ấy.

Tôi bất lực giải thích.

“Ngày hai mươi lăm đúng không?”

“Có lẽ là hôm đó tôi đến công ty đưa cơm cho anh.”

Tần Hiến nhìn tôi.

Dường như đang xác nhận xem tôi có lừa anh hay không.

Tôi kéo khóe môi.

“Hôm đó tôi nghe được vài chuyện.”

“Bạn anh nói anh ngày nào cũng tan làm lúc sáu giờ rưỡi.”

“Nhưng ngày nào anh cũng mười giờ rưỡi mới về nhà.”

“Tôi cảm thấy… có lẽ anh không thích tôi dính lấy anh.”

“Bạn anh hỏi anh có thấy phiền không.”

“Anh nói phiền.”

“Tôi nghe thấy rồi.”

Ánh mắt Tần Hiến khựng lại.

Sự tủi thân trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài.

“Anh nói phiền.”

“Nhưng là nói cậu ta phiền.”

“Anh bảo cậu ta đừng làm phiền anh ở công ty nữa, anh còn một đống việc chưa làm xong.”

“Sao em chưa nghe hết đã bỏ đi rồi?”

Tôi im lặng.

Nhất thời không phân biệt được anh đang nói thật hay nói dối.

Vành tai Tần Hiến đỏ lên rồi lại đỏ hơn.

“Từ sáu giờ rưỡi đến mười giờ rưỡi mỗi ngày…”

“Anh đi phòng gym.”

“Đàn ông ngày nào cũng làm việc mà không chăm sóc bản thân thì vóc dáng sẽ xấu đi.”

“Đến lúc đó em không thích anh nữa rồi đòi ly hôn…”

12

Nói đến đây.

Đôi mắt anh hơi sáng lên.

“Vậy là em hiểu lầm nên mới xa cách anh.”

“Không có người khác.”

“Nhân Nhân…”

Hiểu lầm đã được giải thích rõ.

Tôi bỗng có cảm giác bừng tỉnh.

Nhưng lại cảm thấy dường như nói rõ hay không cũng chẳng có gì quá quan trọng.

Chỉ là nút thắt trong lòng được tháo ra mà thôi.

“Xin lỗi.”

“Lúc đó tôi không đi xác nhận sự thật.”

“Dẫn đến một vài hiểu lầm.”

“Nhưng chuyện này cũng vừa hay chứng minh…”

“Tôi không quan tâm đến anh.

“Cho nên tôi lười cả việc xác minh lẫn chất vấn.”

“Vì vậy tôi vẫn muốn ly hôn.”

Tôi nhìn chiếc két sắt.

Nhìn đôi mắt dần trở nên tối đi của Tần Hiến.

Nghiến răng nói ra sự thật.

“Tôi đúng là không cắm sừng anh.”

“Nhưng tôi cũng thật sự…”

“Không yêu anh.”

“Xin lỗi.”

Thời gian như ngừng lại.

Trong đồng tử của Tần Hiến phản chiếu hình ảnh của tôi.

Ngay cả hơi thở của anh cũng trở nên nhẹ hơn.

Khóe mắt đỏ càng thêm rõ.

Tôi cứng đầu tiếp tục nói.

“Tôi có hơi thích diễn.”

“Dính lấy anh.”

“Nhìn anh bị tôi làm cho rối tung cả lên.”

“Tôi cảm thấy rất thú vị.”

“Cho nên ban đầu mới…”

Hít sâu một hơi.

Tôi cúi đầu.

Không dám nhìn dáng vẻ sắp vỡ vụn của anh.

Sợ mình mềm lòng.

“Bây giờ hợp đồng hết hạn rồi…”

Cổ tay bị người ta giữ lại.

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu.

Tần Hiến lặng lẽ nhìn tôi.

Dường như sợ tôi nói ra những lời còn lại.

“Trước khi nghe thấy chuyện hiểu lầm đó.”

“Em có từng nghĩ đến việc khi hợp đồng hết hạn sẽ ly hôn với anh không?”

Tôi ngẩn người hai giây.

Rồi lắc đầu.

Đúng vậy.

Trước khi nghe thấy những lời kia.

Ham muốn biểu diễn của tôi được thỏa mãn đến mức vô cùng hưng phấn.

Ban ngày diễn trò.

Ban đêm ăn no thỏa thích.

Chơi vui đến mức quên trời đất.

Nếu không có hiểu lầm hôm đó.

Có lẽ tôi sẽ chẳng nhớ đến chuyện hợp đồng.

Dù sao kể từ ngày ký hợp đồng cũng đã gần ba tháng.

Hai chúng tôi ăn ý như cặp song sinh dính liền.

Anh có nhu cầu mạnh.

Tôi thích dính người.

Quả thực là trời sinh một cặp.

“Nhân Nhân.”

“Điều đó chứng tỏ em vẫn chưa chơi chán anh.”

Anh cầm tay tôi.

Nhẹ nhàng đặt lên ngực mình.

Qua lớp quần áo.

Tôi cảm nhận được một vật cứng cứng.

Theo bản năng tôi khẽ vuốt ve một cái.

Tần Hiến trước mặt lại phản ứng dữ dội bất thường.

Hơi thở gấp gáp vùi đầu vào cổ tôi.

“Vừa mới làm xong.”

“Vẫn còn sưng.”

“Nhẹ chút.”

Tôi ngơ ngác cúi đầu nhìn anh.

Tinh thần vẫn còn rất tốt.

“Anh làm cái đó ở đó làm gì?”

Giọng Tần Hiến khàn đặc.

“Đồ chơi nhỏ để lấy lòng em.”

“Anh mới học được.”

“Nhân Nhân, anh rất thú vị.”

Ngay cả răng anh cũng đang run lên.

Anh kéo tay tôi.

Tự tay mở cúc áo sơ mi của mình.

Bên trong bộ âu phục chỉnh tề lộ ra những chi tiết ren tối màu.

“Sáng nay anh đã mặc rồi.”

“Vốn định đợi em thức dậy sẽ gọi video từ công ty cho em xem.”

“Chắc chắn còn hấp dẫn hơn người gọi em là chị kia.”

Khóe mắt tôi giật giật.

Gần đây có phải Tần Hiến bị tôi chọc tức đến phát điên rồi không?

Toàn học ở đâu những thứ lung tung thế này?

Hơi thở nóng bỏng của anh rơi xuống cổ tôi.

Tỳ lên vai tôi.

Không ngừng cọ xát.

Tiếng thở dốc khó kìm nén ngày một nặng hơn.

“Nhân Nhân.”

“Anh rất thú vị.”

“Còn rất nhiều thứ em chưa từng chơi.”

“Nếu em thích…”

“Chỗ nào anh cũng có thể làm.”

“Không yêu anh…”

Giọng anh nghẹn lại.

Không biết là vì bị kích thích quá mức.

Hay là không thể nói tiếp.

Qua hai nhịp thở.

Cổ tôi lại bị anh nhẹ nhàng cắn một cái.

Nhiệt độ trong phòng tăng vọt.

Tôi cảm thấy chân mình cũng bắt đầu mềm nhũn.

Giọng nói của Tần Hiến chẳng khác nào yêu tinh câu hồn.

Mang theo sự dụ dỗ khàn khàn.

“Không yêu anh cũng không sao.”

“Không có tình yêu cũng không sao.”

“Chơi chán anh rồi hãy ly hôn.”

“Được không?”

Có chút động lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...