13
Tôi ho nhẹ một tiếng.
Không nói gì.
Vòng eo bị người ta nhẹ nhàng ôm lấy.
Giống như dây leo quấn quýt.
Tần Hiến kéo tôi từng bước về phía giường.
“Hoặc là đợi em nhớ ra ngày em ngủ với anh lần đầu.”
“Đêm đó chúng ta làm bao nhiêu lần.”
“Rồi hãy ly hôn.”
Mặt tôi nóng bừng.
“Tôi đã nói là không nhớ rồi mà!”
Trong mắt Tần Hiến lướt qua ý cười.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi.
“Lừa tình cảm của người khác.”
“Lừa cả cơ thể của người khác.”
“Mà còn hùng hồn như vậy.”
“Nhân Nhân thật đáng yêu.”
“…”
Tôi bị lời nói của anh làm cho chấn động.
“Tần Hiến.”
“Anh không phải bị tôi chọc điên rồi đấy chứ?”
“Loại lời gì cũng nói ra được.”
Tôi cảm thấy chuyện ly hôn hôm nay đã kích thích Tần Hiến phát điên rồi.
Tần Hiến trước đây lạnh lùng như vậy.
Ra vẻ như vậy.
Nửa ngày cũng chẳng nói được mấy câu.
Sao hôm nay lời tình tứ, lời trêu ghẹo cứ liên tục tuôn ra?
Giống như mở chiếc hộp Pandora vậy.
Làm tôi choáng váng đầu óc.
Cổ tay bị người ta kéo đến trước ngực.
Tần Hiến dẫn tay tôi.
Từng chút một mở cúc áo sơ mi của anh.
Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ bộ đồ bên trong cùng món đồ mới anh làm.
“Nhân Nhân.”
“Ánh mắt em nói với anh rằng em thích.”
Tiếng cười khẽ vang lên trên đỉnh đầu.
Tôi ngẩng lên.
Va phải đôi mắt ngập tràn ý cười của Tần Hiến.
“Cho vợ chơi.”
“Không ly hôn nữa.”
“Được không?”
Tôi hắng giọng.
Đưa tay lên.
Khẽ vuốt ve nơi còn đỏ sưng một cái.
Nụ cười của Tần Hiến lập tức cứng lại.
“Vậy hôm nay anh xin nghỉ…”
Tôi giả vờ nghiên cứu món đồ trong tay.
Che giấu nhịp tim đang tăng vọt.
“Được.”
…
Lúc xuống lầu ăn trưa.
Chân tôi mềm nhũn.
Tần Hiến nhẹ nhàng hôn lên tóc tôi.
Bế tôi đi xuống.
Tôi không hiểu.
Lúc đầu chẳng phải anh ngoan ngoãn để tôi chơi sao?
Sao chơi một hồi.
Mọi chuyện lại thay đổi rồi?
“Tần Hiến.”
Tôi lười biếng dựa vào lòng anh.
Chọc chọc cơ bắp săn chắc của anh.
“Nếu một ngày nào đó tôi chơi chán rồi.”
“Anh thật sự chịu ly hôn sao?”
Cảm nhận được vòng tay bên eo siết chặt.
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng đáp hờ hững.
“Đồ lừa đảo.”
Tôi kéo khóe môi.
Tôi mới không tin.
Một lúc lâu sau.
Tần Hiến đặt tôi xuống sofa.
Người giúp việc đang bày thức ăn.
Người đàn ông cao lớn lạnh lùng ấy ngồi xổm trước chân tôi.
Ánh mắt chăm chú và chân thành.
“Nhân Nhân.”
“Anh rất thông minh.”
“Từ nhỏ học cái gì cũng rất nhanh.”
Tôi yên lặng nghe anh nói.
“Cho nên những thứ em thích.”
“Hoặc những thứ em còn chưa biết mình thích.”
“Anh đều có thể học.”
“Anh cũng sẽ dùng cả đời để học cách khiến em luôn cảm thấy mới mẻ với anh.”
“Hoặc là…”
Ánh mắt anh trở nên dịu dàng.
Giọng nói mang theo chút cầu xin.
“Em chịu khó một chút.”
“Cũng học cách yêu anh được không?”
Tôi đứng dậy đi về phía phòng ăn.
“Để sau rồi nói.”
“Tôi đói rồi.”
Thật ra Tần Hiến không biết.
Yêu anh là một chuyện rất dễ dàng.
Hoàn toàn không vất vả chút nào.
Ngược lại.
Giống như trước đây tôi luôn cố gắng kiềm chế bản thân không yêu anh.
Sợ mình đơn phương chìm đắm vào cuộc hôn nhân không nhìn thấy tương lai này.
Mới là chuyện vất vả nhất.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)