Chương 12: Gặp Lại Trong Ánh Sáng

Giang Dữ nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng mới run rẩy mở tài liệu cuối cùng.

Bên trong không có video.

Cũng không phải thư tuyệt mệnh.

Chỉ là một bản kế hoạch.

Tiêu đề viết bằng nét chữ quen thuộc.

“Kế hoạch Ánh Trăng.”

Bên dưới còn có một dòng nhỏ.

“Nếu em không làm được.”

“Vậy nhờ anh nhé.”

Giang Dữ ngẩn người.

Tiếp tục đọc xuống.

Đó là một dự án hỗ trợ bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo.

Từ ba năm trước.

Tôi đã âm thầm chuẩn bị.

Danh sách bệnh viện.

Nguồn tài trợ.

Người phụ trách.

Từng chi tiết đều được ghi chép cẩn thận.

Ở trang cuối cùng.

Tôi viết:

“Em từng nằm viện.”

“Cho nên em biết.”

“Có rất nhiều người không sợ chết.”

“Họ chỉ sợ không có tiền chữa bệnh.”

“Nếu sau này em còn sống.”

“Em muốn giúp họ.”

“Nếu em không còn sống.”

“Vậy anh giúp em nhé.”

Giang Dữ nhìn những dòng chữ ấy.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Đến tận lúc sắp rời khỏi thế giới.

Người con gái ấy vẫn đang nghĩ cho người khác.

Chưa từng nghĩ cho bản thân mình.

Ở cuối tài liệu.

Còn có một đoạn ngắn.

“Giang Dữ.”

“Em không muốn anh mãi sống trong đau khổ.”

“Em cũng không muốn anh dùng phần đời còn lại để nhớ về một người đã mất.”

“Cho nên.”

“Hãy làm điều gì đó có ý nghĩa đi.”

“Như vậy.”

“Em mới có thể yên tâm.”

Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng.

Giang Dữ bật cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Cũng rất đau.

Anh đưa tay chạm vào dòng chữ cuối cùng.

Khẽ đáp:

“Được.”

“Anh nghe em.”

Một năm sau.

Quỹ Ánh Trăng chính thức được thành lập.

Tên mới là:

Quỹ Lâm Vãn.

Chuyên hỗ trợ những bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.

Ngày khai trương.

Rất nhiều người đến tham dự.

Không ai ngờ.

Một dự án từ thiện có thể giúp hàng nghìn người.

Lại bắt đầu từ một cô gái đã qua đời.

Giang Dữ đứng trên sân khấu.

Ánh đèn chiếu xuống.

Anh vẫn mặc vest đen.

Nhưng không còn vẻ tiều tụy như trước.

Một năm qua.

Anh làm việc rất nhiều.

Đi khắp nơi.

Thay tôi hoàn thành những điều chưa kịp làm.

Anh quyên góp thiết bị y tế.

Xây dựng quỹ học bổng.

Hỗ trợ chi phí điều trị.

Giống như đang thay tôi sống tiếp.

Phóng viên hỏi:

“Điều gì khiến anh kiên trì đến vậy?”

Giang Dữ im lặng vài giây.

Rồi nhìn lên bầu trời.

Khóe môi khẽ cong.

“Bởi vì tôi từng gặp một người.”

“Cô ấy dạy tôi rằng.”

“Cho dù cuộc sống rất đau khổ.”

“Vẫn phải dịu dàng với thế giới.”

Dưới khán đài.

Rất nhiều người đỏ mắt.

Nhưng tôi lại cười.

Lần đầu tiên sau ba năm.

Tôi thấy anh thật sự sống lại.

Không còn là người mắc kẹt trong quá khứ.

Mà là Giang Dữ của ngày trước.

Buổi chiều.

Anh mang một bó hoa đến nghĩa trang.

Vẫn là hoa cúc trắng tôi thích.

Gió trên núi rất nhẹ.

Ánh nắng rất đẹp.

Anh ngồi xuống trước bia mộ.

Giống như mọi lần.

Bắt đầu kể chuyện.

“Hôm nay có một bé gái được giúp đỡ.”

“Cô bé nói lớn lên muốn làm bác sĩ.”

“Em nghe thấy chưa?”

“Còn có một bà cụ.”

“Bà ấy nói cảm ơn em.”

Anh kể rất nhiều.

Giống như tôi vẫn đang ngồi đối diện.

Lặng lẽ nghe anh nói.

Khi mặt trời sắp lặn.

Giang Dữ lấy từ túi áo ra một bức thư.

Là lá thư cuối cùng tôi để lại.

Anh đã đọc không biết bao nhiêu lần.

Thuộc lòng từng câu từng chữ.

Ở đoạn cuối.

Có một câu rất ngắn.

“Giang Dữ.”

“Nếu có kiếp sau.”

“Em vẫn muốn gặp anh.”

Anh nhìn câu ấy rất lâu.

Rồi khẽ cười.

“Được.”

“Nếu có kiếp sau.”

“Anh nhất định sẽ tìm thấy em sớm hơn.”

Gió nhẹ thổi qua.

Những cánh hoa khẽ rung động.

Tôi đứng phía sau anh.

Nhìn bóng lưng quen thuộc ấy.

Bỗng nhiên cảm thấy cơ thể mình ngày càng nhẹ.

Giống như có thứ gì đó đang tan đi.

Tôi biết.

Đã đến lúc rồi.

Ba năm chấp niệm.

Ba năm không cam lòng.

Ba năm lưu luyến.

Cuối cùng cũng nên buông xuống.

Tôi nhìn Giang Dữ lần cuối.

Người đàn ông tôi yêu nhất.

Người từng khiến tôi cười.

Cũng từng khiến tôi khóc.

Người mà tôi đã dùng cả tuổi trẻ để yêu.

Bây giờ.

Anh đã sống rất tốt.

Thật sự rất tốt.

Tôi mỉm cười.

Nhẹ giọng nói:

“Giang Dữ.”

“Tạm biệt.”

Đúng lúc ấy.

Một đôi vợ chồng trẻ dắt theo cô con gái nhỏ đi ngang qua nghĩa trang.

Cô bé khoảng năm sáu tuổi.

Mặc váy trắng.

Buộc tóc đuôi ngựa.

Khi đi ngang qua.

Cô bé bỗng quay đầu.

Nhìn về phía Giang Dữ.

Rồi mỉm cười.

Nụ cười ấy rất giống tôi năm mười tám tuổi.

Trong trẻo.

Rực rỡ.

Không vương chút buồn đau.

Giang Dữ hơi sững người.

Không hiểu vì sao.

Tim anh bỗng mềm xuống.

Cô bé được cha mẹ dắt đi xa.

Trước khi khuất khỏi tầm mắt.

Lại quay đầu vẫy tay với anh.

Giống như một lời chào.

Cũng giống như một lời tạm biệt.

Mặt trời dần lặn sau núi.

Ánh hoàng hôn phủ đầy nghĩa trang.

Giang Dữ nhìn về phía xa.

Khóe môi từ từ cong lên.

Lần này.

Anh không khóc.

Chỉ nhẹ nhàng nói:

“Anh biết rồi.”

“Em không còn phải chờ anh nữa.”

Từ đó về sau.

Người ở lại tiếp tục sống.

Người ra đi cũng được bình yên.

Có những cuộc chia ly không có kết thúc viên mãn.

Nhưng tình yêu thật sự.

Không phải là giữ ai đó mãi bên mình.

Mà là sau khi mất đi.

Vẫn có thể mang theo phần dịu dàng mà người ấy để lại.

Tiếp tục bước về phía trước.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...