…
Tôi đang ngồi cạnh cửa sổ.
Mái tóc vẫn còn dài.
Khuôn mặt vẫn hồng hào.
Đó là tôi của hơn ba năm trước.
Là tôi trước khi bệnh tật lấy đi tất cả.
Nhìn thấy hình ảnh ấy.
Giang Dữ lập tức đỏ mắt.
Bởi vì đây mới là Lâm Vãn trong ký ức của anh.
Là cô gái luôn cười.
Luôn thích làm nũng.
Luôn thích kéo tay anh đi khắp nơi.
…
Trong video.
Tôi chỉnh lại camera.
Rồi cười.
“Chào Giang Dữ.”
“Anh nhìn thấy video này rồi à?”
“Vậy chứng minh em đoán đúng.”
“Tính cách anh vẫn y như trước.”
“Rõ ràng bảo đừng tìm.”
“Nhưng nhất định sẽ tìm đến cùng.”
Giang Dữ khẽ bật cười.
Nước mắt lại rơi xuống.
Đúng vậy.
Nếu không phải anh cố chấp tìm kiếm.
Có lẽ cả đời này.
Anh cũng không biết sự thật.
…
Tôi nhìn vào camera.
Ánh mắt rất dịu dàng.
“Hôm nay là sinh nhật anh.”
“Chúc mừng sinh nhật nhé.”
“Em đã chuẩn bị quà rồi.”
“Nếu còn sống thì sẽ tự đưa cho anh.”
“Không còn sống…”
Tôi ngừng một chút.
Rồi cười.
“Thì đành gửi video vậy.”
Trong căn phòng.
Giang Dữ cúi đầu.
Hai tay siết chặt.
Bởi vì anh biết.
Khi quay video này.
Tôi đã biết mình sắp chết.
…
Video tiếp tục.
Tôi lấy từ phía sau ra một cuốn sổ.
“Đây là danh sách những việc em muốn làm cùng anh.”
“Mọi người hay gọi là wishlist.”
“Em viết từ năm hai mươi tuổi.”
Tôi mở từng trang.
“Đi ngắm cực quang.”
“Đi biển vào mùa hè.”
“Nuôi một con mèo.”
“Mua một căn nhà nhỏ.”
“Trồng đầy hoa trên ban công.”
“Đưa ba mẹ đi du lịch.”
Tôi vừa đọc.
Vừa cười.
Giống như đang kể về tương lai.
Nhưng Giang Dữ biết.
Những tương lai ấy sẽ không bao giờ đến nữa.
…
“À đúng rồi.”
Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Ánh mắt sáng lên.
“Chúng ta còn phải sinh một cô con gái.”
“Anh từng nói rồi.”
“Con gái sẽ giống em.”
“Nếu giống anh thì không được.”
“Anh hồi nhỏ ngốc lắm.”
Giang Dữ bật cười thành tiếng.
Rồi lập tức nghẹn lại.
Bởi vì ký ức quá đẹp.
Đẹp đến mức đau lòng.
…
Video được quay ở nhiều thời điểm khác nhau.
Có lúc tôi mặc váy trắng.
Có lúc mặc áo len.
Có lúc ngồi bên cửa sổ.
Có lúc nằm trên giường.
Nhưng càng về sau.
Tôi càng gầy.
Sắc mặt càng tái.
Giọng nói cũng yếu dần.
Giang Dữ nhận ra.
Video này không quay trong một ngày.
Mà kéo dài rất lâu.
Có lẽ từ lúc biết mình mắc bệnh.
Tôi đã bắt đầu chuẩn bị.
…
Một đoạn mới xuất hiện.
Tôi đội mũ len.
Cố che đi phần tóc đã rụng.
Nhưng vẫn cười.
“Giang Dữ.”
“Hôm nay em phát hiện một chuyện.”
“Con người thật kỳ lạ.”
“Lúc còn khỏe.”
“Luôn nghĩ thời gian còn rất nhiều.”
“Đến khi sắp mất.”
“Mới thấy một ngày cũng quý giá.”
Tôi cúi đầu.
Nhìn đôi bàn tay mình.
Rất lâu.
Rồi mới ngẩng lên.
“Cho nên.
”
“Nếu anh còn sống thật lâu.”
“Nhất định phải thay em ngắm nhiều phong cảnh hơn nhé.”
…
Video tiếp tục.
Đây là đoạn cuối cùng.
Cũng là đoạn được quay gần ngày tôi mất nhất.
Tôi nằm trên giường bệnh.
Gầy đi rất nhiều.
Sắc mặt trắng bệch.
Nhưng vẫn cố cười.
Giang Dữ nhìn thấy cảnh ấy.
Đôi mắt lập tức đỏ ngầu.
Anh muốn đưa tay chạm vào màn hình.
Nhưng cuối cùng chỉ chạm được khoảng không.
…
“Giang Dữ.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như gió.
“Nếu anh nhìn thấy đoạn này.”
“Em chắc đã không còn nữa.”
Ngoài cửa sổ trong video.
Ánh nắng rất đẹp.
Tôi quay đầu nhìn một lúc.
Rồi lại nhìn về camera.
Khóe môi cong lên.
“Thật ra em không sợ chết.”
“Em chỉ sợ có người sẽ buồn.”
…
Tôi dừng lại.
Giống như đang suy nghĩ.
Sau đó mới cười.
“Anh đừng buồn quá nhé.”
“Em đã sống rất vui.”
“Được gặp anh.”
“Được yêu anh.”
“Đối với em.”
“Đã là chuyện may mắn nhất đời rồi.”
Nước mắt của Giang Dữ rơi xuống bàn phím.
Từng giọt.
Từng giọt.
Không thể ngừng lại.
…
Tôi trong video lại nói.
“À.”
“Còn một chuyện.”
“Em chưa từng nói với anh.”
Tôi nhìn thẳng vào camera.
Ánh mắt dịu dàng đến cực điểm.
“Giang Dữ.”
“Em yêu anh.”
“Rất yêu.”
“Rất rất yêu.”
“Cho nên.”
“Em không trách anh.”
“Một chút cũng không.”
…
Căn phòng hoàn toàn yên lặng.
Chỉ còn giọng nói của tôi.
Và tiếng khóc bị đè nén của Giang Dữ.
…
Đoạn cuối cùng.
Tôi đưa tay về phía camera.
Giống như muốn chạm vào người đối diện.
Khóe môi vẫn mang theo nụ cười quen thuộc.
“Giang Dữ.”
“Nếu có kiếp sau.”
“Em vẫn muốn gặp anh.”
“Tạm biệt.”
Màn hình tối đen.
Video kết thúc.
…
Trong căn hộ nhỏ.
Không còn bất kỳ âm thanh nào.
Giang Dữ ngồi bất động trước máy tính.
Giống như mất đi linh hồn.
Rất lâu sau.
Anh mới cúi đầu.
Ôm lấy màn hình.
Khóc đến mức không thể phát ra tiếng.
Ba năm.
Anh tìm kiếm chân tướng suốt ba năm.
Cuối cùng tìm được.
Lại phát hiện.
Người anh muốn gặp nhất.
Đã không còn ở đây nữa.
…
Tôi đứng phía sau.
Nhìn bóng lưng run rẩy ấy.
Bỗng nhiên nhớ đến một câu mình từng đọc.
Người đau khổ nhất.
Không phải người ra đi.
Mà là người bị bỏ lại.
Có lẽ.
Tôi đã hiểu rồi.
…
Đúng lúc ấy.
Màn hình vốn đã tối đen.
Bỗng hiện lên một thư mục ẩn.
Giang Dữ ngẩn người.
Run rẩy mở ra.
Bên trong chỉ có một tài liệu.
Tên tài liệu là:
“Đọc sau cùng.”
Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ.
“Giang Dữ.”
“Đừng khóc nữa.”
“Em còn chuẩn bị một bất ngờ cho anh.”
Tim anh đập mạnh.
Bởi vì anh biết.
Đây sẽ là thứ cuối cùng.
Cũng là điều cuối cùng tôi muốn nói với anh.
Chaporia
Bình Luận (0)