Giống như chỉ cần anh nói đủ lâu.
Tôi sẽ mở mắt.
Mỉm cười đáp lại anh.
…
“Tối nay trời lạnh lắm.”
“Em sợ lạnh nhất.”
“Anh mang thêm khăn rồi.”
“Đừng giận anh nữa được không?”
Giang Dữ ngồi trước mộ.
Khẽ đặt bó hoa cúc trắng xuống.
Tôi đứng bên cạnh.
Lặng lẽ nghe.
Ba năm qua.
Anh chưa từng nói nhiều như vậy.
Nhưng giờ đây.
Người anh muốn nói chuyện nhất.
Lại không thể trả lời.
…
Chiều hôm đó.
Một người đàn ông trung niên tìm đến.
Ông mặc vest đen.
Trên tay cầm một chiếc cặp tài liệu.
“Anh Giang Dữ?”
Giang Dữ ngẩng đầu.
“Tôi là luật sư Trần.”
“Từng được cô Lâm Vãn ủy thác.”
Bàn tay anh lập tức siết chặt.
Tên tôi.
Đã rất lâu rồi không còn xuất hiện trong cuộc sống của anh dưới cách này.
…
Hai người ngồi trong căn hộ nhỏ.
Luật sư Trần lấy ra một phong bì đã ngả vàng.
Bên ngoài ghi rõ.
“Gửi Giang Dữ.”
“Nếu sau ba năm anh ấy thật sự biết mọi chuyện.”
“Xin hãy giao lại.”
Nhìn nét chữ quen thuộc.
Hô hấp của Giang Dữ trở nên khó khăn.
“Ba năm trước.”
Luật sư Trần khẽ nói.
“Cô Lâm đã để lại rất nhiều thứ.”
“Nhưng cô ấy chỉ yêu cầu giao bức thư này.”
“Cô ấy nói.”
“Nếu anh mãi mãi không biết sự thật.”
“Thì cũng không cần giao.”
“Còn nếu anh biết rồi.”
“Thì chứng minh anh vẫn chưa quên cô ấy.”
Căn phòng chìm vào yên lặng.
Tôi nhìn phong thư.
Khẽ mỉm cười.
Đúng vậy.
Lá thư này.
Là thứ cuối cùng tôi để lại.
…
Sau khi luật sư rời đi.
Giang Dữ ngồi một mình rất lâu.
Mãi đến khi trời tối.
Anh mới mở phong thư.
Bên trong là vài tờ giấy.
Nét chữ rất quen thuộc.
Nhưng khác với nhật ký.
Khác với ghi âm.
Lần này.
Từng câu từng chữ đều rất bình tĩnh.
Giống như người viết đã chuẩn bị cho sự chia ly từ rất lâu.
…
“Giang Dữ.”
“Khi anh đọc được lá thư này.”
“Có lẽ em đã không còn nữa.”
“Thật ra em từng nghĩ.”
“Có nên trách anh không.”
“Có nên giận anh không.”
“Có nên oán hận tất cả mọi người không.”
“Nhưng nghĩ đi nghĩ lại.”
“Em phát hiện mình không làm được.”
Giang Dữ cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống mặt giấy.
…
“Anh vẫn nhớ không?”
“Năm hai mươi tuổi.”
“Anh dẫn em đi ăn lẩu.”
“Tiền không đủ.”
“Cuối cùng phải gọi bạn đến cứu.”
“Em cười anh suốt nửa năm.”
Khóe môi Giang Dữ run lên.
Anh nhớ.
Đó là chuyện rất lâu trước kia.
Vậy mà tôi vẫn nhớ.
…
“Thật ra.”
“Khoảng thời gian ở bên anh.”
“Là những năm tháng hạnh phúc nhất của em.”
“Cho nên.”
“Em không muốn kết thúc bằng oán hận.”
“Nếu có người phải xin lỗi.”
“Thì người đó không nên là anh.”
Giang Dữ đột nhiên nhắm mắt.
Bởi vì anh biết.
Người đáng xin lỗi nhất.
Chính là anh.
…
Lá thư tiếp tục.
“Nếu sau này anh biết em chết.
”
“Đừng khóc quá lâu nhé.”
“Em không thích nhìn anh khóc.”
“Anh khóc trông xấu lắm.”
“Tóc cũng ít hơn hồi đại học rồi.”
Một tiếng cười nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng Giang Dữ.
Rồi lập tức biến thành nước mắt.
Ngay cả lúc sắp chết.
Tôi vẫn đang cố chọc anh cười.
…
“Giang Dữ.”
“Em có một yêu cầu.”
“Anh nhất định phải đồng ý.”
“Anh phải ăn cơm đúng giờ.”
“Không được thức đêm.”
“Không được uống cà phê thay cơm.”
“Không được hút thuốc.”
“Không được bỏ mặc bản thân.”
“Anh phải sống thật lâu.”
“Sống thật tốt.”
“Thay cả phần của em.”
Giang Dữ không thể đọc tiếp.
Anh cúi đầu.
Vai run dữ dội.
Ba năm trước.
Tôi sắp chết.
Điều tôi nghĩ đến cuối cùng.
Vẫn là anh.
…
Rất lâu sau.
Anh mới mở trang cuối cùng.
Phía dưới có một đoạn được viết riêng.
Nét bút nhẹ hơn.
Cũng run hơn.
Giống như được viết trong những ngày cuối đời.
“Em biết.”
“Nếu anh nhìn thấy lá thư này.”
“Chắc chắn anh sẽ tự trách.”
“Nhưng thật sự không cần đâu.”
“Giang Dữ.”
“Anh chưa từng nợ em điều gì.”
“Người em yêu là anh.”
“Việc yêu anh.”
“Là lựa chọn của riêng em.”
“Cho nên.”
“Đừng sống trong hối hận.”
“Được không?”
…
Căn phòng hoàn toàn yên lặng.
Ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn đang dần buông xuống.
Giang Dữ ngồi bất động.
Nhìn chằm chằm vào những dòng chữ cuối cùng.
Rất lâu.
Rất lâu.
Mới khẽ đáp.
“Không được.”
Giọng anh khàn đặc.
“Anh làm không được.”
“Nếu biết em ở bệnh viện.”
“Anh sẽ bỏ hết để đến.”
“Nếu biết em sắp chết.”
“Anh sẽ ở bên em.”
“Nếu biết…”
Anh nghẹn lại.
Không nói tiếp được nữa.
Bởi vì trên đời này.
Không có chữ nếu.
…
Đúng lúc ấy.
Một vật nhỏ từ trong phong bì rơi ra.
Cạch.
Lăn xuống mặt bàn.
Giang Dữ ngẩn người.
Đó là một chiếc USB màu trắng.
Rất cũ.
Phía trên dán một mảnh giấy nhỏ.
Chỉ ghi một câu.
“Xem sau khi đọc thư.”
Tim anh đập mạnh.
Bàn tay run rẩy cầm chiếc USB lên.
Không hiểu vì sao.
Một dự cảm mãnh liệt bỗng dâng lên trong lòng.
Giống như.
Bên trong chiếc USB này.
Còn cất giấu điều gì đó quan trọng hơn tất cả những gì anh từng biết.
Tôi đứng phía sau.
Nhìn chiếc USB quen thuộc.
Khóe môi khẽ cong lên.
Bởi vì tôi biết.
Đó là món quà cuối cùng.
Cũng là lời tạm biệt cuối cùng.
Mà tôi để lại cho anh.
Chương 11: Điều Em Chưa Kịp Nói
Chiếc USB được cắm vào máy tính.
Màn hình hiện lên duy nhất một tập tin video.
Tên tập tin rất đơn giản.
“Cho Giang Dữ.”
Thời lượng.
Mười hai phút ba mươi sáu giây.
Bàn tay Giang Dữ run lên.
Rất lâu mới nhấn nút phát.
Màn hình tối đen vài giây.
Sau đó.
Một gương mặt quen thuộc xuất hiện.
Là tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)