Nghe vậy.

Ta biết người đã đồng ý rồi.

Ngày thành thân.

Lễ quan cao giọng xướng lễ.

Ta ôm bài vị của Úc Chiếu.

Bái thiên địa.

Lại dập đầu trước phụ mẫu hai bên.

Chỉ còn thiếu một câu:

“Lễ thành.”

Là xem như chính thức bước qua cửa.

“Lễ…”

Tiếng hô của lễ quan nghẹn lại nơi cổ họng.

Tiếng ồn ào bên ngoài cửa cũng càng lúc càng lớn.

Qua khe hở của khăn hỉ.

Ta nhìn thấy toàn thân Vương phi nương nương đang run rẩy.

Trong lòng bỗng hiện lên một suy đoán.

Nhưng lại không dám tin.

Cho đến khi trên tấm bồ đoàn bên cạnh.

Có một bóng người mặc hắc y quỳ xuống.

Nước mắt của ta cuối cùng cũng không thể kìm lại.

Ta muốn tự mình vén khăn hỉ lên.

Nhưng lại bị một bàn tay lớn ngăn cản.

Nhiệt độ quen thuộc ấy khiến tim ta run lên.

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:

“Tân nương tử, nào có ai tự mình vén khăn hỉ chứ?”

Rồi chàng siết chặt tay ta.

Dùng giọng nói chỉ hai người chúng ta nghe được, khẽ thì thầm:

“Trăn Trăn.”

“Ta trở về rồi.”

(Chính văn hoàn)

Ngoại truyện Cố Thừa Dục

Đại thọ năm mươi tuổi của mẫu hậu.

Cuối cùng ta lại được gặp Trăn Trăn.

Nàng dẫn theo một đôi nhi nữ.

Ngồi trong Từ Ninh Cung trò chuyện cùng mẫu hậu.

Xa cách nhiều năm.

Bên tóc mai ta đã điểm bạc.

Còn nàng dường như vẫn là dáng vẻ thiếu nữ năm nào.

Ta đứng ngoài điện.

Không nhịn được mà nghĩ.

Nếu đây là hài tử của ta và Trăn Trăn.

Thì tốt biết bao.

Trong tiệc mừng thọ.

Lại có đại thần đứng ra khuyên can.

Khuyên ta mở rộng hậu cung.

Cho dù không lập Hoàng hậu.

Nạp thêm vài phi tử cũng là chuyện tốt.

Ta đập vỡ chén rượu.

Dọa mọi người không ai dám lên tiếng.

Tiểu nữ nhi của Trăn Trăn sợ hãi đến bật khóc.

Dáng vẻ rơi nước mắt ấy.

Giống hệt Trăn Trăn năm xưa.

Ta gần như bỏ chạy khỏi nơi đó.

Một mình uống rất nhiều rượu trong tẩm điện.

Trong cơn mơ màng.

Ta lại quay về ngày sinh thần của Trăn Trăn.

Ta không bỏ nàng mà đi ngoại thành.

Giang Nhược Vân cũng không có cơ hội làm vỡ khối ngọc bội ấy.

Ta tổ chức cho nàng một sinh thần thật long trọng.

Lại cầu phụ hoàng ban hôn cho chúng ta.

Ngày thành thân.

Hoa đào nở rực rỡ.

Giống hệt gương mặt ửng hồng của Trăn Trăn dưới khăn hỉ.

Sau thành thân.

Những tháng ngày trôi qua ấm áp và bình yên.

Ta đi đâu cũng mang theo Trăn Trăn.

Sa mạc.

Bắc cảnh.

Giang Nam.

Chúng ta đi qua rất nhiều nơi.

Sinh được hai hài tử.

Một đứa giống ta.

Một đứa giống nàng.

Ngày nữ nhi tập đi.

Con bé ngã một cái.

Nằm sấp trên đất khóc òa lên.

Ta muốn bước tới ôm con bé dậy.

Nhưng đột nhiên bước hụt một bước.

Rồi choàng tỉnh.

Trong tẩm điện trống trải.

Từ đầu đến cuối.

Chỉ có một mình ta.

Cô gia quả nhân.

Có lẽ.

Chính là như vậy.

(Toàn văn hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...