“Úc Chiếu, ta cho chàng thêm một cơ hội nữa.”

“Chàng nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

“Những thứ này.”

“Rốt cuộc là cho ta làm của hồi môn.”

“Hay là làm sính lễ?”

18

Đống sản nghiệp mà Úc Chiếu chuẩn bị.

Cuối cùng chẳng thành sính lễ.

Cũng chẳng thành của hồi môn.

Hung Nô kéo quân xâm phạm biên cương.

Trấn Bắc Vương phụng mệnh xuất chinh.

Điểm danh Úc Chiếu làm tiên phong.

Phần lớn ngân lượng trong quốc khố đều đã dùng để sửa đê điều.

Để gom đủ quân lương.

Ngay cả của hồi môn của Vương phi cũng đem bán.

Những sản nghiệp của Úc Chiếu ở kinh thành.

Cũng đều đổi thành lương thảo và chiến mã.

Tháng bảy.

Đại quân nhổ trại xuất chinh.

Tin thắng trận liên tiếp truyền về.

Nhưng thư nhà của Úc Chiếu lại từ năm ngày một lá.

Biến thành mười ngày một lá.

Rồi lại thành một tháng một lá.

Về sau.

Hoàn toàn không còn tin tức.

Cữu mẫu an ủi ta.

Nói rằng quân vụ bận rộn, có lẽ chàng không có thời gian viết thư.

Ta cũng chỉ có thể cố gắng thuyết phục bản thân tin như vậy.

Tháng mười một.

Trời dần trở lạnh.

Người Hung Nô thiếu lương thảo.

Dâng thư cầu hòa.

Ngày đại quân khải hoàn trở về.

Ta và Vương phi đứng trên tường thành chờ đợi.

Gió từ phương xa thổi tới.

Mang theo mùi bụi đất cùng những chấn động của vó ngựa.

Phía chân trời xuất hiện những lá cờ đen kịt.

Tiếng hoan hô của bách tính vang dội như sấm.

Đội ngũ càng lúc càng tới gần.

Thế nhưng ta vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Úc Chiếu.

Chàng mất tích rồi.

Trong trận giao chiến cuối cùng.

Úc Chiếu phụ trách đoạn hậu.

Đại quân rút về thành Bình Dương nghỉ ngơi chỉnh đốn.

Nhưng mãi vẫn không thấy chàng trở về.

Trinh sát được phái đi dò xét.

Cuối cùng chỉ tìm thấy vài thi thể cùng với lệnh bài của Úc Chiếu.

Vương phi nương nương vừa nghe tin đã ngất lịm.

Còn ta lại chẳng có cảm giác gì.

Chỉ ngày ngày tới tường thành chờ đợi.

Một ngày.

Hai ngày.

Mười ngày.

Một tháng trôi qua.

Ta vẫn như thường lệ, sáng sớm đã ra ngoài chờ.

Lúc đi ngang qua phủ Trấn Bắc Vương.

Lại nhìn thấy trước cổng treo lên những chiếc đèn lồng trắng.

Ta có chút tức giận.

Liền sai người dựng thang lên để gỡ xuống.

Nhưng lần nào cũng chỉ thiếu một chút.

Nếu Úc Chiếu còn ở đây thì tốt biết bao.

Nếu chàng còn ở đây.

Nhất định sẽ giúp ta lấy chúng xuống.

Nhưng Úc Chiếu không còn nữa.

Ta nhìn bàn tay trống rỗng của mình.

Lại một lần nữa không thể chạm tới chiếc đèn lồng.

Đột nhiên cảm thấy không thở nổi.

Ta quỳ sụp xuống đất.

Ôm mặt khóc lớn.

19

Tang lễ cuối cùng vẫn không thể tổ chức.

Ta nói với Vương phi nương nương.

Ta muốn thành thân với Úc Chiếu.

Người không đồng ý.

Ta liền quỳ mãi không đứng dậy.

Ngoại tổ mẫu khuyên hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng chỉ có thể đỏ hoe mắt mà nói:

“Con đúng là giống hệt mẫu thân con.”

“Cái tính cố chấp ấy chẳng khác chút nào.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...