Vội vàng lên tiếng:
“Không phải như vậy, Trăn Trăn, không phải như nàng nghĩ đâu…”
Ta ngắt lời chàng:
“Điện hạ, từ nhỏ ngài đã được nuôi dạy như một vị trữ quân.”
“Cân nhắc lợi hại với ngài cũng giống như ăn cơm uống nước, là chuyện quá đỗi bình thường.”
“Giang Thái phó môn sinh khắp thiên hạ.”
“Giang công tử tuổi trẻ tài cao.”
“Ngài thiên vị Giang Nhược Vân, ta không trách ngài.”
“Ta trở về Bắc cảnh không phải vì giận dỗi điện hạ.”
“Mà là thật sự đã buông xuống.”
“Cũng mong điện hạ sớm ngày hồi kinh.”
“Để bệ hạ và nương nương khỏi phải lo lắng.”
Cố Thừa Dục nhìn ta không chớp mắt.
Vành mắt đỏ hoe.
“Trăn Trăn, nhưng cô không buông xuống được.”
Ta cong môi cười nhẹ.
“Điện hạ không cần buông xuống.”
“Điện hạ chỉ cần giống như trước đây, tiếp tục phớt lờ ta là được.”
“Trăn Trăn!”
Cố Thừa Dục đã nghẹn giọng.
“Nếu ngày đó cô không thiên vị Giang Nhược Vân, có phải nàng…”
Ta cắt ngang lời chàng.
Giọng nói rất nhẹ.
Rất nhẹ.
“Điện hạ quên những lời mình từng nói rồi sao?”
“Trên đời này không có nếu như.”
Một giọt nước mắt lăn xuống.
Cố Thừa Dục nhìn ta lần cuối.
Sau đó ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Tiểu thái giám bước tới đỡ lấy chàng.
Trên mặt đầy vẻ cảm kích.
“Đa tạ Lục cô nương.”
“Nương nương đã dặn rồi.”
“Đây là loại mê dược đặc chế, không hại thân thể.”
“Xin cô nương đừng lo lắng.”
17
Tiểu thái giám dẫn Cố Thừa Dục rời đi.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Đẩy cửa ra.
Liền nhìn thấy một bóng người mặc hắc y đang lặng lẽ đứng dưới gốc đào.
Úc Chiếu cúi đầu.
Nhét vào tay ta một chiếc hộp.
Ta mở ra xem.
Bên trong toàn là khế đất.
Hai trang viên ở ngoại thành kinh thành.
Ba cửa hàng lương thực dầu gạo.
Hai tửu lâu.
Sáu cửa hàng trang sức.
Còn có một ngân hàng tư nhân.
Ta tò mò hỏi:
“Đưa những thứ này cho ta làm gì?”
Thiếu niên vẫn cúi đầu.
Không dám nhìn ta.
Giọng nói hơi khàn:
“Cho nàng mang theo phòng thân.”
“Nàng trở về kinh thành, khó tránh khỏi có lúc cần dùng bạc.”
“Ta lớn hơn nàng hai tuổi.”
“Miễn cưỡng cũng xem như huynh trưởng của nàng.”
“Chút đồ này coi như của hồi môn ta thêm cho nàng.”
“Ngân hàng có tiêu cục riêng.”
“Thường xuyên qua lại giữa Bắc cảnh và kinh thành.”
“Nếu có chuyện gì, nàng cứ bảo họ đưa thư về…”
Thiếu niên vẫn còn lải nhải không ngừng.
Từ góc nghiêng.
Ta nhìn thấy khóe mắt đỏ hoe của chàng.
Không nhịn được muốn trêu chọc:
“Vậy thì đa tạ ý tốt của Úc thế tử.”
“Nhưng thế tử thật sự nên cùng ta trở về kinh thành.”
“Tiện thể tới Hộ Quốc Tự một chuyến.”
“Bảo pho đại Phật kia đứng dậy.”
“Để thế tử ngồi lên mới phải.”
Úc Chiếu biết ta đang trêu mình.
Thế nhưng khác hẳn thường ngày.
Chàng không đáp lại.
Hai tay siết chặt.
Dùng sức đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Trong lòng ta bỗng mềm đi.
Ta đưa tay chọc nhẹ vào lưng chàng.
Chaporia
Bình Luận (0)