Nhưng ngoài miệng vẫn không chịu nhận thua.
Biểu ca rõ ràng đã thua.
Vậy mà nhất quyết nói là vì hôm nay biểu tẩu ăn mặc quá đẹp, khiến huynh ấy phân tâm.
Úc Chiếu giữ chặt tay huynh ấy hơn vài phần, cười mắng:
“Thua thì là thua.”
“Còn tìm lắm lý do như vậy làm gì?”
“Ta cũng phân tâm đây, chẳng phải vẫn đánh cho huynh thua tan tác đó sao?”
Biểu ca nhìn chàng đầy thâm ý:
“Úc Chiếu, ta phân tâm vì nương tử của mình.”
“Còn đệ là vì ai?”
Lúc này Úc Chiếu mới phản ứng lại.
Lập tức đuổi theo đòi xé miệng biểu ca.
“Các người đang làm gì vậy?”
Cố Thừa Dục đứng ngoài sân.
Khô khan chen vào một câu.
Mọi người lập tức yên lặng.
Đồng loạt hành lễ với chàng.
Cố Thừa Dục tự giễu cười một tiếng.
Thần sắc cô đơn:
“Cô chỉ đi ngang qua thôi, mọi người cứ tiếp tục.”
Nửa tháng nay.
Cố Thừa Dục đã “đi ngang qua” như vậy không biết bao nhiêu lần.
Nhưng mỗi lần chàng tới.
Không khí đều lạnh xuống.
Chàng cũng chỉ có thể tự tìm bậc thang cho mình rồi rời đi.
Chờ đợi lần “đi ngang qua” tiếp theo.
16
Lại nửa tháng nữa trôi qua.
Kinh thành liên tiếp gửi tới ba đạo thánh chỉ thúc giục Cố Thừa Dục hồi kinh.
Lần thứ ba vị công công truyền chỉ tới đây.
Còn mang cho ta một bức mật thư.
Ta chuẩn bị rượu và thức ăn.
Sai Truy Nguyệt đi mời Cố Thừa Dục.
Chàng tới rất nhanh.
Trên mặt là niềm vui không giấu nổi.
Cẩn thận dè dặt hỏi:
“Trăn Trăn, có phải nàng đã tha thứ cho cô rồi không?”
Ta không trả lời.
Rót cho chàng một chén rượu.
“Điện hạ.”
“Ngày sinh thần của ta, vì sao ngài lại đi ngắm hoa cùng Giang Nhược Vân?”
“Lúc tới Trác Châu trị thủy, vì sao lại đưa nàng ta theo?”
Cố Thừa Dục cho rằng ta đang cho chàng cơ hội giải thích.
Vì vậy trả lời vô cùng dứt khoát:
“Trăn Trăn, ngày sinh thần của nàng là do Giang Nghiễn phái người tới mời cô, nói có chuyện quan trọng cần thương lượng.”
“Cô tới rồi mới biết Giang Nhược Vân cũng ở đó.”
“Còn lần tới Trác Châu, Giang Thái phó đi cùng đoàn.”
“Giang Nhược Vân cải nam trang lẫn vào đội ngũ, cô hoàn toàn không biết trước.”
“Sau đó nàng ấy vì cứu cô mà bị thương trên mặt.”
“Cô nghĩ nên bù đắp cho Giang gia nên mới đề nghị nạp nàng ấy làm trắc phi.”
“Nhưng nàng yên tâm.”
“Sau khi trở về kinh, cô sẽ nói rõ với phụ hoàng.”
“Xin sắc phong Giang Nhược Vân làm Quận chúa, coi như cho Giang gia một lời giải thích.”
Ta gật đầu.
Nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt chàng.
“Cố Thừa Dục, vậy còn ta thì sao?”
“Bởi vì ta không có phụ thân là Thái phó.”
“Cũng không có huynh trưởng làm Hồng Lô Tự khanh.”
“Cho nên sinh thần của ta không quan trọng.”
“Cảm xúc của ta cũng không quan trọng.”
“Ngài cho rằng ta không còn nơi nào để đi.”
“Không còn ai chống lưng cho ta.”
“Cho nên bất kể ngài đối xử với ta thế nào, ta cũng sẽ nhẫn nhịn chịu đựng.”
“Có phải không?”
Trong mắt Cố Thừa Dục hiện lên vẻ hoảng loạn.
Chaporia
Bình Luận (0)