Người có nhìn thấy không?

14

Bầu trời Bắc cảnh dường như tối hơn kinh thành đôi chút.

Xung quanh yên tĩnh vô cùng.

Ánh sao như nước đổ xuống nhân gian.

Kéo dài bóng của ba người chúng ta trên đường về nhà.

Chỉ là ta không ngờ.

Mình lại nhìn thấy Cố Thừa Dục.

Chàng đứng trước cổng phủ họ Thẩm.

Vị Thái tử điện hạ luôn cao quý ấy.

Lúc này trông lại có phần chật vật.

Y phục xộc xệch.

Dưới mắt hiện rõ quầng thâm xanh đen.

Khi nhìn thấy ta.

Trong đôi mắt tĩnh lặng ấy mới xuất hiện chút ánh sáng.

Chàng bước lên vài bước.

Giọng nói khàn đặc:

“Trăn Trăn, cô tới đón nàng về nhà.”

Ta bình thản nhìn chàng.

“Điện hạ, nơi này mới là nhà của thần nữ.”

Thế nhưng chàng như không hề nghe thấy.

Tiến lên nắm lấy cổ tay ta.

“Trăn Trăn, nàng là Thái tử phi của cô.”

“Kinh thành mới là nhà của nàng.”

Cổ tay bị siết đến đau đớn.

Ta không nhịn được đẩy mạnh chàng một cái.

“Buông ra!”

Cố Thừa Dục lảo đảo lùi lại vài bước.

Nhưng bàn tay nắm lấy ta vẫn không chịu buông.

“Trăn Trăn, nàng vẫn còn giận đúng không?”

“Những chuyện trước đây, cô có thể giải thích.”

Ta không muốn dây dưa với chàng.

Dùng sức giãy giụa mấy lần nhưng vẫn không thoát được.

“Buông nàng ấy ra.”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Úc Chiếu cầm kiếm đứng đó.

Mũi kiếm lạnh lẽo sắc bén.

Chĩa thẳng vào giữa mi tâm của Cố Thừa Dục.

Ta kinh hãi đến mức tim như ngừng đập.

Vội vàng chắn giữa hai người.

Mũi kiếm hướng về trữ quân.

Đó là đại tội.

Cố Thừa Dục tức đến bật cười.

“Úc thế tử, ngươi lấy thân phận gì để nói với cô những lời này?”

“Lấy thân phận bằng hữu của nàng ấy, có được không?”

Hai người giương cung bạt kiếm.

Dường như chỉ cần một khắc sau là có thể đánh nhau.

Ta không hiểu.

Rõ ràng khi còn ở kinh thành.

Cố Thừa Dục vẫn luôn lạnh nhạt với ta.

Thế nhưng ta vừa rời đi.

Chàng lại như đánh mất linh hồn.

Thậm chí còn đuổi theo tới tận Bắc cảnh.

Ta hít sâu một hơi.

Từng ngón tay một gỡ bàn tay của chàng ra.

“Điện hạ, ngài không nên tới đây.”

Ánh mắt Cố Thừa Dục từng chút từng chút tối xuống.

Hai tay vô lực buông thõng.

Sau đó ngất đi.

Trong con hẻm nhỏ.

Một tiểu thái giám vội vàng chạy tới.

Vừa khóc vừa dập đầu với ta.

“Lục cô nương, xin người thương điện hạ đi.”

“Để đuổi kịp người, điện hạ ngày đêm không nghỉ mà lên đường.”

“Đã mấy đêm rồi chưa từng chợp mắt.”

15

Cố Thừa Dục ở lại phủ họ Thẩm.

Cho dù vì Hoàng hậu nương nương.

Ta cũng không thể thật sự đuổi chàng ra ngoài cửa.

Huống chi.

Chàng còn là Thái tử.

Nếu xảy ra chuyện gì.

Thẩm gia không gánh nổi trách nhiệm ấy.

Úc Chiếu giao tình rất tốt với biểu ca của ta.

Ba ngày hai bận lại tới phủ họ Thẩm ăn chực.

Trước bữa tối.

Hai người đứng trong sân tỷ thí thương pháp.

Cữu cữu và ngoại tổ mẫu đứng bên cạnh bình luận.

Biểu ca sơ ý một chiêu.

Bị Úc Chiếu chế ngự.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...