20px

06

Sau khi sống chung với Tạ Trầm, bệnh tình của tôi quả thật ổn định hơn rất nhiều.

Bác sĩ nói tiếp xúc cố định là rất quan trọng.

Tạ Trầm thực hiện chuyện đó như đang làm một dự án.

Buổi sáng thức dậy, ôm nhau mười phút.

Buổi chiều nếu anh ở nhà, nắm tay mười lăm phút.

Buổi tối trước khi ngủ, tiếp xúc cơ thể trên ba mươi phút.

Anh thậm chí còn làm hẳn một bảng biểu.

Lúc tôi nhìn thấy, cả người đều ngây ra.

“Tạ Trầm, ngay cả ôm em anh cũng phải xếp lịch sao?”

Anh nhìn màn hình máy tính.

“Thuận tiện ghi lại hiệu quả.”

Tôi ghé lại xem.

Trên bảng ghi rất rõ ràng:

Ôm trước khi ngủ bốn mươi phút, thời gian đi vào giấc ngủ rút ngắn.

Tiếp xúc lòng bàn tay mười lăm phút, mức độ lo âu giảm xuống.

Tựa vào hõm cổ hai mươi phút, hiệu quả tốt nhất.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

“Tựa vào hõm cổ là cái quỷ gì vậy?”

Tạ Trầm vô cùng bình tĩnh.

“Em thích như vậy.”

“Anh đừng viết ra chứ!”

Anh nhìn tôi.

“Bác sĩ phải xem.”

“Bác sĩ đâu cần xem chi tiết như thế!”

Tạ Trầm suy nghĩ một chút.

“Vậy tôi xóa phần vị trí.”

Tôi: “…”

Trọng điểm là cái đó sao?

Tôi đưa tay định cướp máy tính của anh.

Tạ Trầm trực tiếp giơ máy tính lên cao.

Tôi nhào vào lòng anh.

Anh thuận thế đỡ lấy eo tôi.

Động tác thành thạo đến mức như đã chờ sẵn từ lâu.

Tôi ngẩng đầu trừng anh.

“Anh cố ý phải không?”

Ánh mắt anh rất nhạt.

“Không có.”

Bình luận trôi qua.

【Anh ấy có.】

【Bây giờ Tạ Trầm rất biết cách lừa người ta ôm mình.】

【Bảng biểu của đàn ông lãnh cảm: Nhật ký điều trị. Thực tế: Nhật ký dán dính với vợ.】

Tôi bị những dòng bình luận chọc cười.

Tạ Trầm cúi đầu nhìn tôi.

“Lại nói gì về tôi thế?”

“Nói anh lừa người ta ôm.”

Anh khựng lại một chút.

“Không tính là lừa.”

“Vậy tính là gì?”

Anh đặt máy tính sang một bên, một tay vẫn giữ bên eo tôi.

“Là em tự nhào tới.”

Tôi tức đến mức đấm anh một cái.

Anh không né.

Chỉ cúi đầu nhìn bàn tay tôi.

“Không đau à?”

Lúc đó tôi mới phát hiện mình đấm vào ngực anh, cổ tay hơi tê.

Tạ Trầm nắm lấy tay tôi, cúi đầu xoa nhẹ.

Tôi lập tức yên tĩnh lại.

Bây giờ anh thật sự đã quen với việc chạm vào tôi.

Thậm chí còn tự nhiên hơn cả tôi.

Có lúc tôi mải xem phim, quên mất thời gian tiếp xúc cố định.

Anh sẽ ngồi xuống bên cạnh, đưa tay tới.

Tôi giả vờ như không nhìn thấy.

Anh sẽ hỏi:

“Hôm nay không cần sao?”

Tôi đáp:

“Tạm thời không cần.”

Anh sẽ im lặng vài giây, rồi lạnh mặt nói:

“Tôi cần.”

Lần đầu tiên nghe câu đó, tôi suýt phun cả nước ra ngoài.

Nhưng Tạ Trầm lại nói rất nghiêm túc.

“Bác sĩ nói hai bên đều phải xây dựng mô hình ổn định.”

Tôi nghi ngờ bác sĩ chưa từng nói nửa câu sau.

Nhưng tôi không có bằng chứng.

Sau đó Diệp Tri Sương còn tới một lần.

Cô ấy tới để đánh giá tình trạng của tôi.

Tạ Trầm ngồi bên cạnh suốt quá trình, mặt lạnh như đang thẩm vấn.

Diệp Tri Sương viết ghi chép được một nửa thì cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

“Tạ tiên sinh, tôi sẽ không cướp người của anh đâu.”

Tôi suýt bật cười.

Tạ Trầm mặt không cảm xúc.

“Tôi không nghĩ như vậy.”

Diệp Tri Sương nhìn bàn tay anh đang nắm tay tôi.

“Anh thả lỏng một chút đi, đầu ngón tay cô ấy đỏ cả rồi.”

Tạ Trầm cúi đầu.

Quả nhiên ngón tay tôi bị anh nắm đến hơi đỏ.

Anh lập tức giảm lực.

“Đau không?”

Tôi lắc đầu.

“Không đau.”

Diệp Tri Sương thở dài.

“Cô Khương, cô không thể lúc nào cũng nuông chiều anh ấy như vậy được.”

Tôi kinh ngạc.

“Tôi nuông chiều anh ấy?”

Diệp Tri Sương gật đầu.

“Hiện tại anh ấy đã xuất hiện sự lệ thuộc tiếp xúc rất rõ ràng với cô, thậm chí còn có chút lo âu chiếm hữu nhẹ. Chỉ cần cô lùi một bước, mức độ sẽ tăng lên.”

Tạ Trầm lạnh giọng:

“Bác sĩ Diệp.”

Diệp Tri Sương vô cùng bình tĩnh.

“Đánh giá chuyên môn.”

Tôi quay đầu nhìn Tạ Trầm.

Sắc mặt anh rất lạnh, nhưng vành tai đã đỏ lên.

Đột nhiên tôi có cảm giác xoay người làm chủ tình thế.

“Tạ Trầm.”

Anh nhìn tôi.

Tôi học theo giọng điệu thường ngày của anh.

“Có phải anh lệ thuộc tiếp xúc vào em không?”

Anh không nói gì.

Tôi tiếp tục trêu anh:

“Lo âu chiếm hữu nhẹ?”

Tạ Trầm nhìn tôi vài giây, bỗng đưa tay kéo tôi vào bên cạnh mình.

“Ừ.”

Tôi ngẩn người.

Anh thấp giọng nói:

“Cho nên đừng cách tôi quá xa.”

Vốn dĩ tôi muốn trêu anh.

Kết quả lại bị một câu nói của anh làm trái tim mềm nhũn.

Diệp Tri Sương ở bên cạnh khép sổ lại.

“Được rồi, tôi thấy không cần tôi chữa nữa.”

Tôi hoàn hồn.

“Hả?”

Cô ấy nhìn tôi và Tạ Trầm.

“Vấn đề của hai người bây giờ không phải là không thể chạm vào nhau.”

Cô dừng lại một chút.

“Mà là quá có thể chạm vào nhau rồi.”

Mặt tôi lập tức đỏ bùng lên.

Tạ Trầm lại vô cùng bình tĩnh.

“Có tác dụng phụ gì không?”

Diệp Tri Sương đáp:

“Không thân thiện lắm với những bác sĩ còn độc thân.”

Bình luận cười điên cuồng.

【Chị nữ chính: Tôi là bác sĩ, không phải người quan sát tình yêu.】

【Tạ Trầm: Tác dụng phụ không lớn, có thể tiếp tục.】

【Tuyến truyện của bé cưng coi như hoàn toàn an toàn rồi nhỉ, bệnh viện tâm thần biến thành điều trị sống chung.】

Tôi nhìn những dòng bình luận đó, cuối cùng cũng không còn sợ hãi như trước nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...