20px

07

Phiền phức thật sự xuất hiện vào nửa tháng sau.

Bên phía nhà họ Tạ vẫn chưa từ bỏ ý định.

Họ không dám động vào hồ sơ bệnh án của tôi nữa, nên chuyển sang bắt đầu từ phía ba tôi.

Ba tôi vốn luôn không thích việc tôi qua lại với Tạ Trầm.

Ông cho rằng tôi có bệnh thì nên ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của gia đình.

Sau khi từ nhà cũ họ Tạ trở về, ông đã gọi cho tôi mấy lần.

Tôi không nghe máy.

Hôm nay tôi vừa từ chỗ bác sĩ đi ra thì bị người của ba tôi chặn lại.

Cửa xe mở ra.

Hai vệ sĩ đứng bên ngoài.

Ba tôi ngồi trong xe, sắc mặt rất nặng nề.

“Lên xe.”

Tôi lùi lại một bước.

“Con không đi.”

Ba tôi cười lạnh.

“Bây giờ ngay cả nhà cũng không về nữa sao?”

“Con sẽ về sau.”

“Về chỗ Tạ Trầm?”

Ánh mắt ông nhìn tôi như nhìn một đứa phiền phức không nghe lời.

“Khương Lê, con tỉnh táo lại đi. Nó là người thế nào, con xứng với nó sao?”

Lòng bàn tay tôi bắt đầu lạnh đi.

“Ba.”

“Đừng gọi tôi là ba.”

Ông nói.

“Bà ngoại đã chiều hư con rồi. Cái bệnh này của con vốn nên được điều trị bài bản. Ngày nào cũng ôm đàn ông thì ra thể thống gì?”

Mặt tôi trắng bệch.

“Đó là đề nghị của bác sĩ.”

“Bác sĩ nào? Bác sĩ do Tạ Trầm tìm?”

Ông phất tay.

“Tôi đã liên hệ xong trung tâm điều dưỡng rồi. Hôm nay đi luôn.”

Cả người tôi cứng đờ.

Bình luận hiện lên.

【Tới rồi.】

【Tuyến bệnh viện tâm thần cuối cùng vẫn tới rồi.】

【Bé cưng mau chạy đi!】

Tôi xoay người muốn rời đi.

Nhưng vệ sĩ lập tức chặn lại.

Tim tôi rối loạn ngay tức khắc.

“Mấy người đừng chạm vào tôi.”

Ba tôi bước xuống xe, giọng đè rất thấp.

“Khương Lê, đừng làm mọi chuyện khó coi.”

Tôi bắt đầu run lên.

Cơ thể lạnh buốt.

Không phải kiểu lạnh bình thường.

Mà là cảm giác trống rỗng thấm ra từ tận xương cốt.

Tôi muốn gọi điện cho Tạ Trầm.

Nhưng vừa lấy điện thoại ra đã bị vệ sĩ cướp mất.

Ba tôi nhíu mày.

“Đưa đi.”

Vệ sĩ đưa tay kéo tôi.

Tôi hét lên một tiếng.

“Đừng chạm vào tôi!”

Bàn tay đó còn chưa kịp chạm tới tôi thì đã bị ai đó mạnh mẽ giữ lại.

Giây tiếp theo, tên vệ sĩ bị quật mạnh vào cửa xe.

Động tĩnh rất lớn.

Tôi ngẩng đầu lên.

Là Tạ Trầm.

Không biết anh đến từ lúc nào.

Phía sau còn có tài xế và mấy vệ sĩ mặc đồ đen.

Sắc mặt anh lạnh đến đáng sợ.

Ba tôi cũng ngẩn người.

“Tạ Trầm?”

Tạ Trầm không nhìn ông.

Anh đi tới trước mặt tôi, trước tiên cởi áo khoác khoác lên người tôi.

Bàn tay đặt sau gáy tôi.

“Khương Lê.”

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.

“Họ muốn đưa em đi.”

Bàn tay Tạ Trầm khẽ khựng lại.

Sau đó anh kéo tôi vào lòng.

Ôm rất chặt.

“Tôi tới rồi.”

Tôi túm chặt quần áo anh, cơ thể vẫn còn run.

Anh cúi đầu ghé sát bên tai tôi.

“Đừng sợ, không ai có thể đưa em đi được.”

Sắc mặt ba tôi vô cùng khó coi.

“Tạ Trầm, đây là chuyện nhà của tôi.”

Tạ Trầm ngẩng mắt nhìn ông.

“Cô ấy là người trưởng thành.”

“Nó có bệnh.”

“Cô ấy có bệnh không có nghĩa ông có quyền hạn chế tự do thân thể của cô ấy một cách trái pháp luật.”

Giọng Tạ Trầm không lớn.

Nhưng từng chữ đều lạnh như lưỡi dao.

“Ông Khương, vừa rồi ông cho người cướp điện thoại của cô ấy, còn cố ép đưa cô ấy tới trung tâm điều dưỡng. Camera ghi lại rất rõ.”

Sắc mặt ba tôi thay đổi.

“Tôi là cha của nó.”

“Pháp luật không công nhận lý do đó.”

Tạ Trầm nhìn sang người bên cạnh.

“Báo cảnh sát.

Cuối cùng ba tôi cũng hoảng hốt.

“Tạ Trầm, vì nó mà cậu muốn làm lớn chuyện đến vậy sao?”

Tạ Trầm cười lạnh.

“Tôi đã nói rồi, ai động vào cô ấy, người đó sẽ hối hận.”

Tôi được anh ôm trong lòng, nghe tiếng tim anh đập, dần dần bình tĩnh hơn một chút.

Tạ Trầm cúi đầu nhìn tôi.

“Lấy lại điện thoại rồi.”

Tài xế đưa điện thoại cho tôi.

Tôi cầm điện thoại, đầu ngón tay vẫn còn run.

Tạ Trầm nhận lấy, giúp tôi bỏ vào túi áo.

“Nếu không muốn nhìn thì đừng nhìn.”

Tôi gật đầu.

Ba tôi vẫn muốn nói gì đó.

Tạ Trầm trực tiếp bảo người ngăn lại.

“Sau này Khương Lê sẽ không gặp riêng ông nữa.”

Ba tôi tức giận.

“Dựa vào cái gì?”

Tạ Trầm nhìn ông một cái.

“Dựa vào việc hiện tại cô ấy không muốn gặp ông.”

Nước mắt tôi lại rơi xuống.

Trước đây chưa từng có ai nói như vậy.

Người ta đều nói chúng tôi là người một nhà.

Nói ba tôi là vì muốn tốt cho tôi.

Nói chữa bệnh thì phải chịu khổ.

Chỉ có Tạ Trầm nói.

Cô ấy không muốn.

Tạ Trầm đưa tôi lên xe.

Sau khi cửa xe đóng lại, tôi mới phát hiện tay anh đang run.

Không quá rõ ràng.

Nhưng tôi tựa trong lòng anh nên có thể cảm nhận được.

Tôi nhỏ giọng hỏi:

“Anh cũng bị dọa sao?”

Tạ Trầm cúi đầu nhìn tôi.

Rất lâu sau mới khẽ “ừ” một tiếng.

“Sợ tới muộn.”

Sống mũi tôi cay xè đến khó chịu.

“Làm sao anh biết em ở đó?”

“Sau khi kết thúc lịch hẹn với bác sĩ, em không gửi tin nhắn cho tôi.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Ngày nào em cũng gửi.”

Tôi ngẩn người.

Hóa ra chuyện này anh cũng nhớ.

Tạ Trầm ôm tôi, bàn tay hết lần này đến lần khác vuốt nhẹ lưng tôi.

Động tác không quá thành thạo.

Nhưng vô cùng nghiêm túc.

“Sau này ra ngoài nhớ để người đi theo.”

Tôi rầu rĩ nói:

“Giống như canh giữ phạm nhân vậy.”

“Là bảo vệ.”

“Em không thích.”

Tạ Trầm im lặng hai giây.

“Vậy tôi đi cùng em.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh rảnh vậy sao?”

“Không rảnh.”

“Không rảnh mà vẫn đi cùng?”

Anh nhìn tôi.

“Em quan trọng hơn cuộc họp.”

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn.

Bình luận chậm rãi trôi qua.

【Tuyến bệnh viện tâm thần bị bẻ gãy rồi.】

【Tạ Trầm đâu phải đang nhẫn nhịn, anh ấy sắp bị cô ấy dọa mất nửa cái mạng rồi.】

【Bé cưng, ôm anh ấy đi, bây giờ anh ấy còn cần được ôm hơn cả em.】

Tôi nhìn những dòng bình luận, bỗng nhiên giơ tay ôm lấy Tạ Trầm.

Cơ thể anh cứng lại một chút.

Không phải bài xích.

Mà là phản ứng khi bị tôi bất ngờ ôm lấy.

Rất nhanh sau đó, anh cũng ôm lại tôi.

Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh.

Mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc bao bọc lấy tôi.

Cũng bao bọc cả nhịp thở đang hỗn loạn của anh.

“Tạ Trầm.”

“Ừ.”

“Sau này nếu anh khó chịu cũng phải nói ra.”

Anh im lặng.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Nếu không nói em sẽ không cho anh ôm nữa.”

Sắc mặt anh lập tức trầm xuống.

“Khương Lê.”

Cuối cùng tôi cũng có chút khí thế.

“Dạ?”

Anh nhìn chằm chằm tôi vài giây.

Cuối cùng vẫn là anh chịu thua trước.

“Vừa rồi rất khó chịu.”

Tôi đưa tay xoa sau gáy anh.

“Khó chịu ở đâu?”

Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên ngực mình.

“Ở đây.”

Tôi đau lòng đến không chịu nổi.

Anh lại nói:

“Bây giờ đỡ hơn rồi.”

Tôi khẽ hỏi:

“Vì đang ôm em sao?”

Tạ Trầm nhìn tôi.

“Ừ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...