Nhưng đáng thương không có nghĩa là có thể hại anh cả.

Tôi siết chuông đồng.

“Ta có thể siêu độ cho ngươi.”

Mệnh thai bật cười.

“Siêu độ? Ta chưa từng sống, ngươi lấy gì siêu độ ta?”

Nó đột nhiên lao tới.

Tốc độ rất nhanh.

Nhanh đến mức gần như chỉ còn một cái bóng trắng.

Mục tiêu của nó là anh cả.

Tiểu Bạch gầm lên, móng vuốt đập xuống trước mặt nó. Nhưng mệnh thai không có thân thể thật, móng vuốt xuyên qua nó, chỉ làm nó mờ đi một chút. Nó vòng qua Tiểu Bạch, nhào thẳng tới cổ tay anh cả.

Trên cổ tay anh cả, vệt khế mượn vận ở Quyển 6 tuy đã mờ, nhưng chưa hoàn toàn biến mất.

Mệnh thai muốn chui vào vết khế cũ.

Tôi lập tức lắc chuông.

Leng keng.

Tiếng chuông khiến mệnh thai khựng lại giữa không trung.

Anh cả phản ứng cực nhanh, kéo tôi lùi về sau, đồng thời dùng tay còn lại ném đồng tiền cổ ông nội đưa cho tôi lúc trước. Đồng tiền bay qua người mệnh thai, phát ra ánh sáng đỏ nhạt, ép nó lui về gần chiếc nôi.

Anh hai trợn mắt. “Anh cả, anh ném chuẩn vậy?”

Anh cả bình tĩnh đáp: “Anh từng học.”

Anh hai: “Tại sao cái gì anh cũng từng học?”

Anh ba: “Vì anh cả không lãng phí thời gian như anh.”

Anh hai: “…”

Trong tình huống này mà họ vẫn cãi được, tôi cảm thấy Tần gia thật sự rất ổn định.

Mệnh thai bị đồng tiền ép lùi, gương mặt càng oán độc hơn.

“Các ngươi đều giúp hắn. Vì sao ai cũng giúp hắn? Chỉ vì hắn được sinh ra sao?”

Tôi nhìn nó.

“Không phải.”

Nó gào lên: “Vậy vì sao?”

Tôi nói: “Vì anh ấy là anh cả của ta.”

Mệnh thai khựng lại.

Tôi tiếp tục: “Ngươi không phải.”

Câu này giống như chọc trúng điểm đau của nó.

Căn phòng trắng lập tức rung chuyển dữ dội.

Những vết nứt trên tường mở rộng ra, bên trong lộ ra vô số chiếc nôi. Mỗi chiếc nôi đều có một mệnh thai đang nằm. Có cái mang mặt anh hai, có cái mang mặt anh ba, có cái thậm chí mang mặt tôi.

Anh hai vừa nhìn thấy mệnh thai có mặt mình, lập tức lùi lại. “Không được! Cái này quá đáng sợ!”

Mệnh thai anh hai trong nôi đột nhiên mở mắt, nở nụ cười giống hệt anh khi lên sân khấu nhận giải.

“Anh trai, đổi mệnh không? Nếu em sống, em sẽ không sợ quỷ như anh đâu.”

Anh hai giận tím mặt.

“Không sợ quỷ thì cũng không phải anh! Cút!”

Tôi lập tức gật đầu.

Anh hai nói rất đúng.

Không sợ quỷ thì không phải anh hai nữa.

Mệnh thai anh ba cũng mở mắt, đẩy cặp kính không tồn tại.

“Nếu tôi sống, tôi sẽ không bị tình cảm gia đình ảnh hưởng phán đoán.”

Anh ba lạnh mặt.

“Vậy ngươi đúng là không nên sống.”

Tôi cảm thấy anh ba còn giận hơn anh hai.

Cuối cùng, chiếc nôi có gương mặt tôi cũng động.

Mọi người lập tức căng thẳng.

Một bé gái nhỏ xíu từ trong nôi ngồi dậy.

Nó có khuôn mặt giống tôi.

Mắt tròn.

Má mềm.

Nhưng trên trán có một vệt đen rất nhỏ.

Nó nhìn tôi, nghiêng đầu cười.

“Ta mới là Tần Noãn Noãn nên sống.”

Không khí lập tức lạnh xuống.

Ngọc bội trước ngực tôi nóng lên điên cuồng.

Mệnh thai có mặt tôi nhìn ba anh trai phía sau, sau đó cười rất ngọt.

“Các anh ơi, ôm em đi. Em ngoan hơn chị ấy. Em sẽ không bắt quỷ, không gây nguy hiểm, không khiến mọi người lo lắng. Nếu em sống, Tần gia sẽ không phải bước vào Quỷ Môn Quan.”

Anh hai sắc mặt thay đổi.

Anh cả ánh mắt lạnh xuống.

Anh ba siết chặt thiết bị trong tay.

Tôi nhìn mệnh thai kia.

Nó rất thông minh.

Nó không hù dọa.

Nó đánh vào điều người Tần gia sợ nhất.

Bọn họ sợ tôi gặp nguy hiểm.

Sợ tôi phải gánh quá nhiều thứ ở tuổi bốn tuổi rưỡi.

Sợ nếu không có những năng lực này, tôi có thể sống như một đứa trẻ bình thường hơn.

Mệnh thai cười càng ngọt.

“Đổi em đi. Em có thể làm em gái bình thường của các anh. Không tốt sao?”

Trong phòng trắng, tất cả mệnh thai đều yên tĩnh lại.

Chúng đang chờ.

Chờ người Tần gia dao động.

Tôi cúi đầu nhìn tay mình.

Thật ra có đôi khi tôi cũng nghĩ.

Nếu tôi không biết bắt quỷ thì sao?

Nếu tôi chỉ là một đứa trẻ bình thường thì sao?

Mẹ có phải sẽ đỡ khóc hơn không?

Anh hai có phải sẽ không phải sợ đến mức vẫn đi cùng tôi không?

Anh cả có phải sẽ không bị kéo vào những chuyện nguy hiểm này không?

Anh ba có phải sẽ không phải ngày đêm tra những tài liệu kỳ dị không?

Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy xuất hiện, anh cả đã bước lên trước.

Anh nhìn mệnh thai có mặt tôi, giọng lạnh như băng.

“Noãn Noãn không cần đổi.”

Mệnh thai cười khựng lại.

Anh hai cũng bước tới, giọng hiếm khi nghiêm túc.

“Em gái bọn anh có bắt quỷ hay không, có nguy hiểm hay không, có khiến người khác lo lắng hay không, đều là em gái bọn anh. Không cần hàng thay thế.”

Anh ba đẩy kính, bình tĩnh bổ sung: “Hơn nữa, ngươi nói sai. Noãn Noãn không khiến Tần gia nguy hiểm. Là những thứ nhắm vào Tần gia vốn đã tồn tại, em ấy chỉ giúp chúng tôi nhìn thấy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn ba anh trai.

Trong lòng bỗng nóng lên.

Mệnh thai có mặt tôi không cười nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...