“Ừ. Không đi một mình.”
Anh hai lập tức nắm tay còn lại của tôi.
“Anh cũng nắm.”
Anh ba nhìn hai người họ, rồi rất tự nhiên nắm lấy quai ba lô sau lưng tôi.
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh ba bình tĩnh nói: “Đề phòng bị kéo mất.”
Tôi gật đầu.
Rất có lý.
Thuế Quan nhìn cảnh ấy, ánh mắt hơi lạ.
“Người Tần gia các ngươi lúc nào cũng phiền phức như vậy sao?”
Tôi nhìn hắn.
“Nhà ta gọi là đoàn kết.”
Thuế Quan khựng lại một chút.
Sau đó bật cười.
“Được. Vậy ta xem các ngươi đoàn kết được bao lâu.”
Hắn phất tay.
Cửa Lầu Đổi Mệnh mở ra.
Bên trong không có cầu thang.
Không có hành lang.
Chỉ có một căn phòng trắng.
Giữa phòng đặt một chiếc nôi.
Trong nôi có tiếng trẻ con khóc.
Tôi vừa nhìn thấy chiếc nôi, sắc mặt anh cả đã thay đổi.
Bởi vì trên thành nôi treo một tấm thẻ gỗ.
Trên đó viết:
Tần Hoài Cẩn.
Một bóng người từ trong nôi chậm rãi bò ra.
Nó có gương mặt giống hệt anh cả.
Nhưng thân thể lại nhỏ như trẻ sơ sinh.
Nó ngẩng đầu nhìn chúng tôi, nở một nụ cười méo mó.
“Anh trai.”
“Đổi mệnh với em đi.”
7
Cửa Lầu Đổi Mệnh khép lại sau lưng chúng tôi.
Âm thanh ngoài phố Quỷ Môn Quan biến mất trong nháy mắt.
Không còn tiếng rao hàng.
Không còn tiếng mặc cả.
Không còn tiếng xe đen.
Không còn tiếng cười của Thuế Quan.
Chỉ còn tiếng trẻ con khóc trong căn phòng trắng.
Tôi đứng giữa phòng, một tay bị anh cả nắm, tay còn lại bị anh hai nắm. Anh ba vẫn giữ quai ba lô của tôi, còn Tiểu Bạch và Tiểu Hồ chắn trước mặt chúng tôi. Nhưng dù vậy, tôi vẫn cảm thấy căn phòng này không đúng.
Nó quá trắng.
Tường trắng.
Sàn trắng.
Trần trắng.
Ánh sáng trắng.
Không có bóng.
Không có góc tối.
Nhưng chính vì vậy mới đáng sợ.
Sư phụ từng nói, nơi quá sạch sẽ trong âm giới thường không sạch thật. Nó chỉ dùng màu trắng để che thứ bẩn bên dưới.
Tôi nhìn chiếc nôi ở giữa phòng.
Bóng trẻ sơ sinh có gương mặt giống hệt anh cả đang bám vào thành nôi. Đầu nó rất lớn, thân thể rất nhỏ, da trắng bệch như bột ngâm nước. Đôi mắt lại đen như mực, nhìn chằm chằm vào anh cả.
“Anh trai,” nó lại gọi một tiếng, giọng non nớt nhưng âm u. “Đổi mệnh với em đi. Anh đã sống nhiều năm như vậy rồi, đến lượt em sống chứ.”
Anh hai hít một hơi lạnh.
“Cái thứ này là gì vậy?”
Anh ba nhìn tấm thẻ gỗ trên nôi. “Tên trên thẻ là anh cả.
Nhưng khí tức không giống anh cả. Nó giống… một khả năng bị bỏ đi.”
Tôi gật đầu.
“Là mệnh thai.”
Anh cả cúi đầu nhìn tôi.
Tôi giải thích: “Sư phụ từng nói, có những người khi sinh ra vốn có nhiều đường mệnh. Nhưng người chỉ có thể sống một đường, những đường còn lại sẽ biến mất. Lầu Đổi Mệnh có thể nhặt những đường mệnh không được chọn đó, nuôi thành mệnh thai, rồi dùng chúng đổi với người sống.”
Anh hai nghe xong nổi da gà. “Ý là đây là một phiên bản anh cả nếu sinh ra theo mệnh khác?”
Tôi nhìn mệnh thai trong nôi.
“Ừ. Nhưng bị nuôi hư rồi.”
Mệnh thai nghe thấy câu này, lập tức quay đầu nhìn tôi.
Miệng nó nứt ra rất rộng.
“Không phải hư. Là anh ấy cướp mệnh của ta.”
Anh cả bình tĩnh đáp: “Ta không biết ngươi tồn tại.”
“Nhưng ngươi đã sống.” Mệnh thai bò ra khỏi nôi, hai tay nhỏ bé chống trên sàn, từng chút từng chút bò về phía chúng tôi. “Ngươi làm người thừa kế Tần gia, có ba mẹ, có em trai, có Noãn Noãn, có tất cả mọi người. Còn ta bị bỏ trong Lầu Đổi Mệnh, mỗi ngày nghe người khác khóc, mỗi ngày nghe người khác nói nếu đổi được mệnh thì tốt rồi. Dựa vào đâu?”
Giọng nó càng lúc càng sắc.
Căn phòng trắng bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Từ những vết nứt đó, rất nhiều tiếng nói vọng ra.
“Nếu năm đó tôi không lấy người đó thì tốt rồi.”
“Nếu tôi sinh ra trong nhà giàu thì tốt rồi.”
“Nếu người chết không phải tôi thì tốt rồi.”
“Nếu có thể đổi mệnh thì tốt rồi.”
Từng câu “nếu” giống như sợi chỉ, quấn quanh mệnh thai, khiến thân thể nó lớn lên từng chút. Ban đầu nó chỉ nhỏ như trẻ sơ sinh, rất nhanh đã biến thành đứa trẻ ba tuổi, rồi năm tuổi, rồi thiếu niên. Gương mặt nó càng lúc càng giống anh cả.
Cuối cùng, trước mặt chúng tôi xuất hiện một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi có gương mặt gần như giống hệt anh cả lúc trẻ.
Chỉ là ánh mắt đầy oán độc.
Anh hai nhìn mà cả người khó chịu. “Không được. Anh cả bản thiếu niên này nhìn tà quá.”
Anh ba bình tĩnh nói: “Vì nó không phải anh cả. Nó là oán niệm của mệnh bị bỏ.”
Tôi nhìn mệnh thai.
“Ngươi không thể đổi với anh cả.”
Mệnh thai nhìn tôi.
“Vì sao?”
“Vì mệnh của anh ấy là của anh ấy. Ngươi không được cướp.”
Nó cười lạnh.
“Vậy mệnh của ta đâu?”
Tôi khựng lại.
Đây là câu hỏi khó.
Nếu nó là một đường mệnh bị bỏ đi, vậy thật ra nó chưa từng được sống. Nhưng nó được Lầu Đổi Mệnh nhặt về, nuôi bằng oán niệm và lòng tham của người khác, nên sinh ra ý thức.
Nó không phải người.
Cũng không hoàn toàn là quỷ.
Nó là một thứ đáng thương bị nuôi thành vũ khí.
Chaporia
Bình Luận (0)