Nụ cười trên mặt cô ta biến mất lần đầu tiên.
Rõ ràng cô ta cũng nhìn thấy bóng dáng vừa rồi.
Một lát sau, cô ta nâng ly rượu, chậm rãi đi về phía chúng tôi.
“Hoài Cẩn.”
Giọng cô ta rất nhẹ.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh cả bế tôi, vẻ mặt không đổi.
“Quả thật rất lâu.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Nghe nói em chết rồi.”
Không khí xung quanh lập tức cứng lại.
Mấy vị khách đứng gần đó đồng loạt nhìn sang, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa khó xử. Có lẽ không ai ngờ, trong buổi tiệc hồi sinh của Giang thị, người thừa kế Tần gia lại mở miệng bằng một câu như vậy.
Nhưng Giang Tuyết Nghi không tức giận.
Cô ta chỉ nhìn anh cả rất lâu, sau đó cười.
“Anh vẫn giống trước đây. Nói chuyện lúc nào cũng khiến người ta đau lòng.”
Anh cả bình tĩnh đáp: “Người sống mới cần sợ đau lòng. Người chết thì không.”
Nụ cười của Giang Tuyết Nghi hơi cứng lại.
Tôi lập tức cảm thấy anh cả rất ngầu.
Không cần chuông đồng cũng có thể chọc quỷ tức giận.
Giang Tuyết Nghi chậm rãi chuyển ánh mắt sang tôi.
“Đây là Noãn Noãn sao? Lần đầu gặp mặt, đáng yêu hơn trong ảnh nhiều.”
Tôi nhìn cô ta.
Gương mặt rất đẹp.
Nhưng dưới lớp da trắng mịn ấy, tôi thấy được một tầng màu xám. Giống như thân thể này đã hỏng từ bên trong, chỉ được thứ gì đó dùng vận khí vá lại từng chút.
Tôi nói: “Dì chết từ ba tháng trước rồi.”
Toàn bộ những người đứng quanh lập tức im lặng.
Tôi tiếp tục: “Người đang đứng đây không phải dì.”
Giang Tuyết Nghi cúi đầu nhìn tôi.
Ánh mắt cô ta lạnh đi từng chút.
“Tiểu tổ tông, em biết quá nhiều rồi.”
Tôi ôm chuông đồng, rất nghiêm túc đáp:
“Dì cũng vậy.”
“Dì nên nằm trong quan tài.”
Xung quanh vang lên vài tiếng hít khí lạnh.
Anh hai đứng phía sau tôi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Noãn Noãn càng ngày càng biết chọc tức phản diện.”
Anh ba đáp rất bình tĩnh: “Di truyền nhà mình.”
Giang Tuyết Nghi nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng, cô ta lại bật cười.
“Được. Nếu tiểu tổ tông đã nói thẳng như vậy, tôi cũng không vòng vo nữa.”
Cô ta nâng tay.
Quyển hợp đồng da người phía sau lập tức lật mở.
Trong sảnh tiệc, những người bị dây đen quấn trên vai đồng thời khựng lại.
Giang Tuyết Nghi nhìn anh cả, giọng dịu dàng đến đáng sợ.
“Hoài Cẩn, năm năm trước anh hủy Giang gia. Hôm nay tôi chỉ lấy lại một chút vận của anh, không quá đáng chứ?”
Anh cả đáp: “Giang gia sụp vì phạm pháp.
Không phải vì tôi.”
Ánh mắt cô ta run lên.
Anh tiếp tục: “Chứng cứ là em đưa cho tôi. Khi đó em biết rõ Giang gia đã lừa bao nhiêu người, cũng biết nếu không dừng lại, sẽ có nhiều người phá sản hơn. Em làm đúng. Nhưng sau đó em lại hối hận, rồi đem lỗi đổ lên đầu tôi.”
Giang Tuyết Nghi siết chặt ly rượu.
“Anh nói rất dễ nghe. Người mất cha, mất anh, mất nhà không phải anh.”
Anh cả nhìn cô ta, ánh mắt vẫn bình tĩnh.
“Người bị lừa đến nhảy lầu cũng không phải em.”
Câu này rơi xuống.
Không khí lạnh xuống trong nháy mắt.
Tôi nhìn thấy quyển hợp đồng da người phía sau Giang Tuyết Nghi run mạnh, giống như bị đâm trúng chỗ đau.
Giang Tuyết Nghi không cười nữa.
5
Giang Tuyết Nghi từng là người rất thông minh.
Điều này tôi không cần nghe người khác nói cũng nhìn ra được.
Người không thông minh sẽ không thể giấu chứng cứ của Giang gia lâu như vậy, cũng không thể một mình đưa những tài liệu quan trọng nhất tới tay anh cả. Nhưng người thông minh nếu bị oán hận che mắt, sẽ còn đáng sợ hơn người ngu rất nhiều.
Cô ta nhìn anh cả, đôi mắt dần đỏ lên.
“Anh lúc nào cũng như vậy. Đúng sai, pháp luật, trách nhiệm, đạo lý. Tần Hoài Cẩn, anh có từng nghĩ cho tôi không? Tôi đem chứng cứ cho anh, là vì tôi tin anh sẽ giúp tôi giữ lại Giang gia, không phải để anh tự tay đẩy nó xuống vực.”
Anh cả không nói ngay.
Một lúc sau, anh mới đáp: “Tôi giúp em giữ lại thứ còn có thể giữ. Nhưng Giang gia khi đó đã mục rồi.”
Giang Tuyết Nghi cười lạnh.
“Cho nên anh để nó chết.”
“Đúng.”
Anh cả trả lời rất bình tĩnh.
“Thứ mục nát thì phải chặt đi. Nếu không, nó sẽ kéo nhiều người chết theo.”
Giang Tuyết Nghi nhìn anh như muốn khóc, nhưng nước mắt chưa kịp rơi, phía sau cô ta, người phụ nữ không mặt đã chậm rãi đặt tay lên vai cô ta.
Tôi lập tức nhìn thấy ánh mắt Giang Tuyết Nghi biến đổi.
Nỗi đau vừa rồi biến mất.
Thay vào đó là lạnh lẽo và điên cuồng.
Tôi cau mày.
Không phải cô ta tự điều khiển hoàn toàn.
Thứ phía sau đang ảnh hưởng tới cảm xúc của cô ta.
Giang Tuyết Nghi nâng tay, quyển hợp đồng da người mở ra một trang mới.
Trên trang giấy hiện lên tên của một doanh nhân trung niên đang đứng gần đó. Người đó vừa rồi còn đang xem kịch vui, lúc này bỗng ôm ngực ngã xuống đất.
Cả sảnh tiệc lập tức hỗn loạn.
Bác sĩ riêng của khách sạn vội vàng chạy tới, nhưng tôi biết đó không phải bệnh tim. Trên đầu người kia, vận khí màu vàng nhạt đang bị kéo ra như sợi tơ, bay về phía quyển hợp đồng da người.
Chaporia
Bình Luận (0)