Không chỉ ông ta.
Một người.
Hai người.
Ba người.
Liên tiếp có khách khứa ngã xuống.
Có người chảy máu mũi.
Có người sắc mặt trắng bệch.
Có người đột nhiên không thở nổi.
Tiếng hét, tiếng ly rơi, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên khắp nơi.
Nhưng Giang Tuyết Nghi vẫn đứng giữa đại sảnh, váy trắng sạch sẽ không dính chút bụi.
Cô ta nhìn anh cả, mỉm cười.
“Thấy chưa? Vận khí của người sống rất hữu dụng. Tôi từng chết rồi, Hoài Cẩn. Ba tháng trước, tôi thật sự nằm trong quan tài. Cơ thể lạnh cứng, bác sĩ tuyên bố tử vong, tất cả mọi người đều cho rằng tôi xong rồi.”
Cô ta cúi đầu nhìn bàn tay mình.
“Nhưng có người nói với tôi, chỉ cần ký tên, tôi có thể sống lại. Chỉ cần tôi đủ vận khí, da thịt sẽ hồi phục, trái tim sẽ đập lại, tôi có thể trở về Bắc Thành, lấy lại Giang thị, đứng trước mặt anh, khiến anh hối hận.”
Tôi hỏi: “Người đó là người của Vô Sinh Môn?”
Giang Tuyết Nghi nhìn tôi.
“Em biết Vô Sinh Môn?”
Tôi gật đầu.
“Biết. Đám người rất xấu, tên cũng khó nghe.”
Giang Tuyết Nghi khựng lại.
Anh hai ở phía sau suýt cười ra tiếng trong tình huống không nên cười.
Nhưng tôi không đùa.
Vô Sinh Môn đúng là khó nghe.
Giang Tuyết Nghi rất nhanh lấy lại vẻ lạnh lùng.
“Em còn nhỏ, không hiểu cảm giác từ chết sống lại đâu. Khi nằm trong quan tài, tôi nghe thấy người khác khóc, nghe thấy họ đóng nắp quan tài, nghe thấy đất rơi xuống phía trên. Tôi không muốn chết. Nếu muốn sống thì phải trả giá. Tôi lấy vận của người khác, có gì sai?”
Tôi nhìn cô ta.
“Có.”
“Vì sao?”
“Vì vận đó không phải của dì.”
Giang Tuyết Nghi cười.
“Trên đời này có thứ gì thật sự thuộc về ai? Tiền có thể cướp, quyền có thể đoạt, tình cảm cũng có thể phản bội. Vận khí chẳng qua cũng chỉ là một loại tài nguyên.”
Tôi lắc đầu.
“Không đúng.”
Cô ta nhìn tôi.
Tôi chỉ vào người phụ nữ không mặt phía sau cô ta.
“Dì tưởng người ta cứu dì, nhưng thật ra nó đang ăn dì.”
Khoảnh khắc đó, Giang Tuyết Nghi cứng người.
Người phụ nữ không mặt phía sau cô ta cũng chậm rãi quay đầu nhìn tôi.
Tôi thấy rất rõ.
Từ đầu tới giờ, nó vẫn luôn ôm lấy Giang Tuyết Nghi. Không phải bảo vệ, không phải thân mật, mà là ký sinh. Vai phải của Giang Tuyết Nghi đã bắt đầu biến thành màu xám. Ngón tay trái cũng vậy. Một phần cơ thể cô ta đã không còn là người sống, chỉ là lớp da được âm khí chống đỡ.
Tôi hỏi: “Dì có thường xuyên quên chuyện không?”
Sắc mặt Giang Tuyết Nghi lập tức thay đổi.
Tôi tiếp tục: “Có phải ban đêm tỉnh dậy ở nơi khác? Có phải có lúc không nhớ mình vừa làm gì? Có phải thường xuyên nghe thấy tiếng phụ nữ nói chuyện bên tai?”
Giang Tuyết Nghi lùi lại nửa bước.
“Không thể nào…”
Tôi nhìn cô ta.
“Dì sống lại được ba tháng, nhưng mỗi ngày đều mất đi một chút. Đợi mất hết rồi, người mặc váy trắng kia sẽ sống thay dì.”
Giang Tuyết Nghi run rẩy quay đầu, nhưng rõ ràng cô ta không nhìn thấy thứ sau lưng mình.
“Không thể nào. Cô ta nói sẽ cứu tôi…”
Một giọng phụ nữ đột nhiên vang lên trong đại sảnh.
“Ta cứu rồi.”
Không phải giọng Giang Tuyết Nghi.
Mà là từ phía sau cô ta.
Người phụ nữ không mặt lần đầu tiên mở miệng.
Đèn trong sảnh tiệc nhấp nháy dữ dội. Nhiệt độ giảm mạnh. Những vị khách vốn không nhìn thấy gì lúc này cũng bắt đầu thấy được bóng trắng sau lưng Giang Tuyết Nghi.
Không mặt.
Không mắt.
Không mũi.
Không miệng.
Chỉ có một khoảng trắng trơn nhẵn.
Nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được.
Nó đang cười.
“Ngươi sống thêm ba tháng. Đó không phải cứu sao?”
Giang Tuyết Nghi sắc mặt trắng bệch.
“Ngươi lừa ta…”
Người phụ nữ không mặt cười khẽ.
“Ta là quỷ.”
“Ngươi lại tin quỷ?”
Ngay khoảnh khắc ấy, chuông đồng trong tay tôi tự động rung lên.
Leng keng.
Tiếng chuông vang khắp đại sảnh.
Người phụ nữ không mặt quay sang nhìn tôi.
Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được sát ý thật sự.
Không phải từ Giang Tuyết Nghi.
Mà từ thứ đứng sau cô ta.
Nó biết tôi có thể nhìn thấy nó.
Cũng biết tôi có thể phá khế.
Nó muốn diệt tôi trước.
Tôi ôm chuông đồng.
Tiểu Bạch bước tới trước mặt tôi, thân hình nhỏ như mèo dần phóng lớn. Tiểu Hồ nhảy lên vai tôi, cái đuôi còn quấn băng nhưng mắt đã sáng lên ánh xanh. Anh cả đứng bên trái tôi, anh hai đứng bên phải tôi, ba và mẹ ở phía sau, anh ba ôm máy tính bảng lùi nửa bước nhưng không chạy.
Không ai trong Tần gia lùi.
Người phụ nữ không mặt nhìn chúng tôi.
Sau đó nó chậm rãi cười.
“Tần gia.”
“Khó trách đại nhân muốn vận của các ngươi.”
Đại nhân.
Tôi nhớ kỹ hai chữ này.
Đúng lúc đó, ngọc bội trước ngực tôi đột nhiên nóng lên.
Giọng sư phụ vang lên bên tai tôi, cực kỳ nghiêm túc.
“Noãn Noãn, đừng để nó chạy.”
“Thứ đó là một trong bảy Quỷ Chủ.”
“Quỷ Chủ thứ nhất.”
“Bạch Nhan.”
Chaporia
Bình Luận (0)