6
Bạch Nhan.
Tôi lặp lại cái tên ấy trong lòng một lần.
Ngay khi hai chữ đó hiện lên trong đầu, người phụ nữ không mặt đứng sau Giang Tuyết Nghi bỗng khựng lại.
Nó không có mắt, nhưng tôi cảm nhận được rất rõ.
Nó đang nhìn tôi.
Không còn là kiểu nhìn một đứa trẻ ngáng đường.
Mà là nhìn một kẻ có thể làm nó bị thương.
Sư phụ từng nói, tà vật càng mạnh càng giấu tên rất kỹ. Tên thật giống như một cái đinh đóng vào mệnh của chúng. Chỉ cần biết tên, ta sẽ có cách tìm được điểm yếu.
Bạch Nhan không muốn tôi biết tên nó.
Cho nên khi sư phụ nói ra cái tên này, nó lập tức muốn động thủ.
Không khí trong sảnh tiệc lạnh xuống từng tấc.
Những người vừa ngã xuống còn chưa kịp được đưa đi, những người còn đứng được thì hoảng loạn muốn chạy ra cửa. Nhưng cửa phòng tiệc tầng ba mươi sáu không biết từ lúc nào đã đóng kín. Cửa kính trong suốt bên ngoài bị một lớp sương trắng phủ lên, mặc cho nhân viên an ninh kéo thế nào cũng không mở ra.
Anh ba nhìn màn hình máy tính bảng, giọng trầm xuống.
“Không có tín hiệu. Tầng này bị cô lập rồi.”
Anh hai nuốt khan, nhưng vẫn đứng trước mặt tôi không lùi.
“Lại là bị nhốt à?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Anh hai hít sâu một hơi.
“Được. Rất quen thuộc.”
Anh nói như vậy, nhưng tay vẫn run.
Tôi kéo tay áo anh.
“Anh hai có thể đứng sau con.”
Anh hai lập tức lắc đầu.
“Không được. Anh là anh trai.”
Tôi nhìn anh.
“Nhưng anh sợ.”
Anh hai gật đầu rất thành thật.
“Anh sợ, nhưng anh vẫn là anh trai.”
Tôi bỗng thấy trong lòng ấm hơn một chút.
Bạch Nhan chậm rãi rời khỏi sau lưng Giang Tuyết Nghi.
Khi nó hoàn toàn tách ra, thân thể Giang Tuyết Nghi lập tức mềm nhũn, suýt ngã xuống đất. Anh cả theo bản năng muốn đỡ, nhưng tôi lập tức giữ tay anh.
“Đừng chạm.”
Anh khựng lại.
Tôi nhìn Giang Tuyết Nghi.
Trên người cô ta đã bị Bạch Nhan ăn mất hơn một nửa vận sống. Bây giờ cô ta giống như một cái bình nứt, bên trong đầy âm khí. Nếu người có vận mạnh như anh cả chạm vào cô ta, khế trên cổ tay anh sẽ lập tức bị kéo sâu hơn.
Giang Tuyết Nghi quỳ trên thảm, cả người run rẩy.
Lúc này cô ta cuối cùng cũng nhìn thấy Bạch Nhan.
Vì sau khi rời khỏi người cô ta, Bạch Nhan không còn giấu hình nữa.
Người phụ nữ không mặt mặc váy trắng đứng giữa phòng tiệc, mái tóc dài buông xuống, hai tay rũ bên người. Trên phần mặt trống rỗng của nó dần hiện lên một đường nứt rất mảnh, như miệng ai đó bị khâu kín đang cố mở ra.
Giang Tuyết Nghi run giọng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”
Bạch Nhan cúi đầu nhìn cô ta.
Giọng nói của nó rất dịu, thậm chí còn có vẻ thương hại.
“Ta là người cứu ngươi.”
Giang Tuyết Nghi lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
“Không. Ngươi muốn thay thế ta.”
Bạch Nhan cười.
“Ngươi đã chết rồi. Cái xác này để trống cũng uổng phí. Ta dùng nó, không tốt sao?”
Giang Tuyết Nghi ôm ngực, như bị câu nói ấy đâm trúng chỗ đau nhất.
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta đáng giận.
Nhưng cũng đáng thương.
Đáng giận vì cô ta biết rõ mình đang mượn vận người khác vẫn tiếp tục làm.
Đáng thương vì từ đầu tới cuối, thứ cô ta cầu được chỉ là một cái bẫy.
Nhưng sư phụ nói rồi.
Đáng thương không có nghĩa là không cần trả giá.
Bạch Nhan giơ tay.
Quyển hợp đồng da người sau lưng nó mở rộng ra. Từng trang giấy bay lên, giống như vô số cánh chim đỏ sẫm lơ lửng trong không trung. Trên mỗi trang giấy đều hiện lên tên người, ngày sinh, chữ ký, dấu tay hoặc một giọt máu khô.
Tôi nhìn thấy tên anh cả vẫn nằm ở trang đầu.
Vệt chỉ đen trên cổ tay anh lại siết chặt.
Anh cả hơi nhíu mày, nhưng không phát ra âm thanh nào.
Tôi lập tức lấy một lá phù dán lên cổ tay anh.
Lá phù vừa chạm vào vệt đen liền bốc cháy.
Khói đen bốc lên.
Anh cả vẫn không kêu.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Đau thì nói.”
Anh nhìn tôi, giọng thấp: “Đau.”
Tôi hài lòng gật đầu.
“Vậy mới đúng.”
Anh hai ở bên cạnh suýt bật cười, nhưng vừa thấy Bạch Nhan quay đầu lại thì lập tức ngậm miệng.
Bạch Nhan nhìn tôi.
“Tiểu tổ tông, ngươi cứu được một người, cứu được cả sảnh này sao?”
Nó vừa dứt lời, những trang hợp đồng trong không trung đồng loạt rung lên.
Những người có tên trên đó lại bắt đầu đau đớn.
Một người phụ nữ trẻ ôm đầu ngã xuống. Tóc cô ta bạc đi từng sợi. Một người đàn ông trung niên quỳ trên đất, miệng không ngừng lẩm bẩm tên công ty mình, như thể thứ quý giá nhất của ông ta đang bị rút đi. Có người gọi bác sĩ, có người cầu cứu Tần gia, có người khóc lóc xin tha, cả sảnh tiệc hỗn loạn như vừa rơi xuống địa ngục.
Tôi biết Bạch Nhan cố ý.
Nó muốn tôi phân tâm.
Nó muốn tôi thấy mình không cứu được hết.
Nhưng tôi không phải một mình.
Tôi quay đầu nhìn anh ba.
“Anh ba, tên.”
Anh ba lập tức hiểu.
Anh mở máy tính bảng, kết nối với thiết bị ghi hình nội bộ của Tần gia, đồng thời phóng to những trang hợp đồng đang bay trong không trung. Dù thiết bị điện tử bị nhiễu rất nặng, màn hình vẫn cố gắng bắt lại từng cái tên hiện lên.
Chaporia
Bình Luận (0)