Cô ta run lên.

“Em làm gì?”

Tôi nhìn cô ta.

“Khế chính ở trong người dì.”

Đồng tử Giang Tuyết Nghi co lại.

“Không thể nào… bọn họ nói ở nghĩa trang…”

“Bọn họ lừa dì.”

Gương mặt cô ta trong nháy mắt mất hết huyết sắc.

Thật ra cô ta vốn đã chết rồi, vốn không nên có huyết sắc. Nhưng chính vì vậy, sắc mặt ấy càng giống người bị rút cạn chút hy vọng cuối cùng.

“Ở trong người tôi…”

Cô ta cúi đầu nhìn ngực mình, chậm rãi đưa tay chạm lên vị trí trái tim. Rất lâu sau, cô ta bỗng bật cười.

Tiếng cười rất nhẹ.

Rất trống rỗng.

“Thì ra ngay từ đầu, tôi đã không sống lại.”

Tôi không nói.

Bởi vì đây là sự thật.

Bạch Nhan chưa từng cứu cô ta. Vô Sinh Môn cũng chưa từng cho cô ta sống lại. Bọn chúng chỉ đặt một quyển khế vào xác cô ta, dùng vận khí người khác chống đỡ thân thể cô ta hoạt động. Cô ta tưởng mình trở về để trả thù, thật ra chỉ là con dao được cầm trong tay người khác.

Giang Tuyết Nghi ngẩng đầu nhìn anh cả.

“Hoài Cẩn, anh biết không? Ba tháng qua, tôi mỗi ngày đều tự nói với mình, chỉ cần anh hối hận, tôi sẽ dừng lại. Chỉ cần anh nói một câu xin lỗi tôi, tôi sẽ buông tay.”

Anh cả chống tay đứng dậy.

Vệt khế trên cổ tay vẫn đang cháy, nhưng anh vẫn nhìn cô ta rất thẳng.

“Cô muốn tôi xin lỗi vì chuyện gì?”

Giang Tuyết Nghi môi run lên.

“Vì anh đã không cứu Giang gia.”

Anh cả im lặng vài giây rồi nói: “Tôi không xin lỗi vì chuyện đó.”

Nước mắt Giang Tuyết Nghi rơi xuống.

Anh cả tiếp tục: “Nhưng nếu năm đó tôi khiến cô một mình đối mặt với mọi thứ, tôi xin lỗi.”

Giang Tuyết Nghi cứng người.

Anh cả nói rất chậm, từng chữ đều rõ ràng: “Cô đưa chứng cứ cho tôi, không phải vì cô muốn hủy Giang gia. Cô chỉ muốn dừng sai lầm lại. Nhưng sau đó, mọi người chỉ nhớ Tần thị giao chứng cứ, không ai nhớ người đầu tiên đứng ra ngăn Giang gia tiếp tục sai là cô. Điểm này, là tôi thiếu cô.”

Sảnh tiệc yên tĩnh đến mức nghe được tiếng thở.

Tôi nhìn Giang Tuyết Nghi.

Trên người cô ta có một sợi oán khí rất dày.

Nó quấn quanh tim, quanh cổ, quanh tay chân. Nhưng khi anh cả nói xong câu này, sợi oán khí ấy nứt ra một chút.

Bạch Nhan lập tức nhận ra.

Nó lạnh giọng nói: “Giang Tuyết Nghi, đừng quên là ai cho ngươi cơ hội đứng ở đây.”

Giang Tuyết Nghi cúi đầu.

Một lúc lâu sau, cô ta bỗng cười.

“Đúng vậy.”

“Là ngươi.”

Cô ta chậm rãi chống tay đứng dậy. Thân thể cô ta lung lay, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ thành tro.

Nhưng ánh mắt lại tỉnh hơn trước rất nhiều.

“Là ngươi cho ta cơ hội trở thành trò cười.”

Bạch Nhan im lặng.

Giang Tuyết Nghi đưa tay đặt lên ngực mình.

“Tiểu tổ tông.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

Cô ta nhìn tôi, giọng khàn nhưng rất rõ.

“Nếu lấy khế ra, tôi sẽ biến mất đúng không?”

Tôi không muốn lừa cô ta.

Tôi gật đầu.

“Có thể.”

“Có thể nghĩa là vẫn có cơ hội?”

“Rất nhỏ.”

Cô ta cười.

“Vậy cũng đủ rồi.”

Bạch Nhan giận dữ.

“Ngươi dám!”

Giang Tuyết Nghi quay đầu nhìn nó.

Lần này, trong mắt cô ta không còn sợ hãi.

“Ta đã chết một lần rồi.”

“Ngươi nghĩ ta còn sợ chết lần nữa sao?”

9

Bạch Nhan nổi giận thật sự.

Hợp đồng da người trong không trung đồng loạt bay xuống như một cơn mưa đỏ. Mỗi tờ giấy đều sắc như dao, xé rách không khí, lao về phía Giang Tuyết Nghi.

Nó không cho cô ta cơ hội phản khế.

Tiểu Bạch lập tức gầm lên.

Thân hình bạch hổ phóng lớn, móng vuốt đập xuống, yêu khí trắng bạc tạo thành một bức tường chắn trước mặt tôi và Giang Tuyết Nghi. Những trang hợp đồng đâm vào tường ánh sáng, phát ra tiếng rít chói tai.

Tiểu Hồ nhảy khỏi vai tôi, dù đuôi vẫn còn quấn băng nhưng vẫn phun ra ngọn lửa xanh. Lửa xanh chạm vào hợp đồng da người, từng trang giấy lập tức co lại, trên mặt giấy hiện lên những gương mặt đau đớn.

Tôi biết những gương mặt đó là người từng bị mượn vận.

Bọn họ chưa chết, nhưng một phần vận khí đã bị khóa vào khế. Nếu trực tiếp đốt hết hợp đồng, vận khí của họ cũng có thể bị hủy theo.

Không thể mạnh tay.

Phải cắt chủ khế.

Tôi lấy kéo đồng ra.

Nhưng muốn lấy khế trong thân thể Giang Tuyết Nghi, cần cô ta tự mở đường.

Đây là khế cô ta tự nguyện ký.

Nếu cô ta không thật sự muốn phá, tôi không thể lấy nó ra.

Bạch Nhan cũng biết điều này.

Nó không tấn công tôi trước nữa, mà quay sang đánh vào tâm thần Giang Tuyết Nghi.

“Giang Tuyết Nghi, ngươi đừng giả vờ cao thượng. Ngươi thật sự muốn buông tay sao? Chỉ cần khế còn, ngươi có thể sống tiếp. Giang thị có thể hồi sinh. Những kẻ từng cười nhạo ngươi, từng bỏ rơi ngươi, từng giẫm lên Giang gia, tất cả sẽ quỳ xuống trước mặt ngươi.”

Giang Tuyết Nghi nhắm mắt.

Bạch Nhan tiếp tục, giọng càng dịu hơn: “Ngươi đã chịu khổ nhiều như vậy, vì sao không để người khác trả giá? Tần Hoài Cẩn chẳng qua nói vài câu dễ nghe, ngươi lại mềm lòng sao? Năm năm trước hắn không cần ngươi. Hôm nay ngươi lại vì hắn mà chết thêm lần nữa?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...