Tôi thấy đầu ngón tay Giang Tuyết Nghi run lên.

Oán khí vừa nứt ra lại có dấu hiệu khép lại.

Tôi vội gọi: “Giang Tuyết Nghi.”

Cô ta mở mắt nhìn tôi.

Tôi không biết khuyên người lớn thế nào.

Tôi chỉ nói thật.

“Dì không phải vì anh cả mà chết.”

Cô ta khựng lại.

Tôi nhìn cô ta, nghiêm túc nói tiếp: “Dì là vì không muốn bị quỷ mặc xác nữa. Vì dì không muốn hại thêm người. Vì dì muốn tự chọn.”

Giang Tuyết Nghi nhìn tôi rất lâu.

Sau đó cô ta chậm rãi bật cười.

“Đúng…”

“Không phải vì anh ấy.”

“Là vì tôi.”

Cô ta đột nhiên cắn đầu ngón tay, dùng máu vẽ một đường trên ngực mình.

Bạch Nhan hét lên.

“Giang Tuyết Nghi!”

Cả quyển hợp đồng da người rung chuyển dữ dội.

Tôi lập tức hiểu thời cơ tới rồi.

Tôi đặt tay lên vết máu trên ngực Giang Tuyết Nghi, chuông đồng trong tay còn lại vang lên một tiếng.

“Khế đã tự nguyện ký, hôm nay tự nguyện phá. Người sống trả người sống, người chết trả người chết. Vận không thuộc ngươi, trả về đường cũ.”

Đây là chú phá khế sư phụ từng dạy tôi.

Thông thường phải là người trưởng thành có đạo hạnh sâu mới dùng được.

Nhưng tôi có chuông đồng.

Có công đức.

Có Tiểu Bạch và Tiểu Hồ hộ pháp.

Quan trọng nhất là Giang Tuyết Nghi thật sự buông tay.

Vết máu trên ngực cô ta phát sáng.

Bên dưới lớp da, quyển khế hình trái tim bắt đầu giãy giụa. Nó không muốn ra. Từng sợi dây đỏ từ trong ngực cô ta bắn ra, quấn lấy tay tôi.

Lạnh.

Đau.

Giống như hàng trăm cây kim cùng lúc châm vào xương.

Anh cả lập tức bước lên.

“Noãn Noãn!”

Tôi hét: “Đừng qua!”

Anh dừng lại ngay trước vòng khế, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

Tôi cắn răng kéo.

Quyển khế trong ngực Giang Tuyết Nghi bị tôi kéo ra từng chút một.

Cô ta đau đến cả người run rẩy, nhưng không lùi. Máu đen chảy xuống váy trắng, bốc thành khói lạnh.

Bạch Nhan điên cuồng lao tới, nhưng Tiểu Bạch và Tiểu Hồ chặn nó lại. Anh hai cũng nhặt một cây chân nến trên bàn, đứng trước mặt tôi như thể thật sự có thể dùng nó đánh quỷ. Anh ba thì mở toàn bộ thiết bị gây nhiễu, cố ép những trang hợp đồng trong không trung dừng lại vài giây.

Ba đứng bên ngoài vòng khế, che mẹ phía sau, nhưng ánh mắt không rời tôi.

Tất cả mọi người đều đang chống đỡ cho tôi.

Tôi dùng sức kéo mạnh.

Rắc.

Một tiếng như xé da vang lên.

Quyển khế đỏ sẫm bị tôi kéo ra khỏi ngực Giang Tuyết Nghi.

Cô ta ngã xuống.

Anh cả theo bản năng lao tới, nhưng lần này tôi không cản.

Bởi vì khế đã rời thân.

Anh đỡ lấy cô ta.

Giang Tuyết Nghi nằm trong tay anh, thân thể nhẹ như một tờ giấy.

Cô ta nhìn anh.

Nước mắt rơi xuống.

“Hoài Cẩn.”

“Lần này… tôi không hận anh nữa.”

Anh cả im lặng rất lâu.

Sau đó nói: “Ừ.”

Cô ta nhắm mắt, như muốn cười.

“Anh thật sự… vẫn không biết nói chuyện.”

Anh cả không đáp.

Nhưng tay anh đỡ cô ta rất vững.

Tôi ôm quyển khế đỏ trong tay.

Nó vẫn đang giãy.

Trên bìa hiện ra một gương mặt không có ngũ quan.

Bạch Nhan gào lên:

“Trả lại cho ta!”

Tôi nhìn nó.

“Không.”

Tôi giơ kéo đồng.

Cắt xuống.

10

Kéo đồng cắt vào quyển khế.

Không giống cắt giấy.

Giống cắt vào thứ gì đó còn sống.

Một tiếng hét chói tai vang lên khắp sảnh tiệc, toàn bộ kính còn sót lại trên tầng ba mươi sáu lập tức nứt toác. Quyển khế đỏ sẫm trong tay tôi điên cuồng vặn vẹo, từng trang giấy tự động mở ra, trên đó hiện lên vô số gương mặt đang khóc.

Tôi khựng lại.

Những người này không phải quỷ.

Là vận bị nhốt.

Mỗi một gương mặt đại diện cho một người từng bị khế mượn vận. Có người vì tham lợi mà tự ký, có người bị lừa, có người thậm chí chỉ vì chạm vào hợp đồng trong một buổi tiệc mà bị viết tên. Nếu tôi cắt bừa, vận của họ sẽ tan mất một phần, nhẹ thì bệnh nặng, nặng thì cả đời suy bại.

Bạch Nhan cười lạnh.

“Cắt đi.”

“Tiểu tổ tông, ngươi dám cắt không?”

Nó biết tôi không thể cắt thẳng.

Tôi nhìn quyển khế, trong đầu nhanh chóng nhớ lại những gì sư phụ từng dạy.

Khế có ba tầng.

Tên.

Máu.

Nguyện.

Tên là người bị ghi vào khế.

Máu là vật dẫn.

Nguyện là câu đồng ý.

Nếu muốn phá khế mà không làm hại người bị mượn vận, phải cắt từ “nguyện” trước.

Tôi lập tức mở thiên nhãn.

Những trang giấy trong quyển khế biến thành từng sợi dây.

Có dây đen.

Có dây đỏ.

Có dây vàng.

Dây đen là tà khí.

Dây đỏ là máu.

Dây vàng là vận.

Tôi không cắt dây vàng.

Tôi tìm dây đen.

Trong đám dây chằng chịt, có một sợi đen lớn nhất nối thẳng từ quyển khế tới Bạch Nhan.

Đó là đường Quỷ Chủ dùng để hút vận.

Tôi giơ kéo đồng.

Cắt xuống sợi đen.

Bạch Nhan lập tức hét lên.

Nó lao tới, nhưng Tiểu Bạch đập mạnh một móng xuống sàn, ép nó lùi lại. Tiểu Hồ nhảy lên cao, phun một ngọn lửa xanh thẳng vào phần váy trắng của nó.

Váy trắng bốc cháy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...