Dưới lớp vải trắng không phải da thịt.
Mà là từng trang hợp đồng cũ dính lại với nhau.
Tôi cuối cùng cũng thấy bản thể của nó.
Bạch Nhan không phải quỷ nữ bình thường.
Nó là quỷ sinh ra từ vô số khế ước bị lừa gạt.
Không mặt, vì nó mượn mặt của người khác.
Không tên, vì nó sống bằng tên của người khác.
Không vận, vì nó ăn vận của người khác.
Tôi cắt sợi đen thứ nhất.
Rắc.
Trong sảnh tiệc, một người đàn ông trung niên đang ôm ngực bỗng thở ra được. Sợi dây đen trên vai ông ta đứt đoạn, vận khí màu vàng nhạt quay về đỉnh đầu.
Tôi cắt sợi thứ hai.
Một người phụ nữ trẻ tóc đã bạc đi nửa đầu bỗng ngừng run. Tóc không đen lại ngay, nhưng vận khí không còn tiếp tục bị hút.
Tôi cắt sợi thứ ba.
Thứ tư.
Thứ năm.
Mỗi lần cắt, Bạch Nhan lại yếu đi một phần.
Nhưng quyển khế quá dày.
Tay tôi bắt đầu đau.
Chuông đồng bên cạnh cũng nứt thêm một đường.
Anh ba nhìn thấy, lập tức nói: “Noãn Noãn, em đọc được quy luật không? Anh có thể giúp em phân loại.”
Tôi nhìn anh.
“Dây đen nối tới quỷ. Dây vàng không được cắt. Dây đỏ là máu, cắt sau.”
Anh ba không hỏi thêm.
Anh lập tức dùng thiết bị quét hình ảnh tôi chỉ, dù anh không nhìn thấy màu như tôi, nhưng vẫn có thể dựa vào dao động âm khí để đánh dấu vị trí.
“Bên trái ba sợi dao động giống nhau.”
Tôi nhìn theo.
Đúng là dây đen.
Tôi cắt.
Anh ba tiếp tục: “Phía trên, sát mép quyển khế, có một cụm.”
Tôi cắt tiếp.
Anh hai đứng bên cạnh nhìn đến ngây người.
“Anh ba, sao em còn làm trợ lý bắt quỷ được vậy?”
Anh ba bình tĩnh đáp: “Khoa học kỹ thuật hỗ trợ huyền học.”
Tôi cảm thấy câu này rất hay.
Bạch Nhan càng lúc càng điên cuồng.
Nó biết nếu để tôi tiếp tục, toàn bộ mạng lưới mượn vận sẽ bị phá.
Nó đột nhiên quay đầu nhìn Giang Tuyết Nghi đang nằm trong tay anh cả.
“Giang Tuyết Nghi, ngươi thật sự muốn chết sao?”
Giang Tuyết Nghi yếu ớt mở mắt.
Bạch Nhan cười dữ tợn.
“Không có khế, ngươi sẽ lập tức mục rữa. Da ngươi sẽ thối, xương ngươi sẽ nát, người đàn ông ngươi thích nhất sẽ nhìn thấy bộ dạng xấu xí nhất của ngươi.”
Giang Tuyết Nghi run lên.
Không ai không sợ.
Nhất là người từng đẹp như cô ta.
Bạch Nhan biết cô ta sợ gì nhất.
Anh cả cúi đầu nhìn Giang Tuyết Nghi, bỗng cởi áo khoác ngoài phủ lên người cô ta.
Giang Tuyết Nghi ngẩng đầu.
Anh cả nói: “Không muốn người khác nhìn thì che lại.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh.
Nhưng chính vì quá bình tĩnh, Giang Tuyết Nghi bỗng bật khóc.
Không phải vì tình yêu.
Mà là vì đến cuối cùng, cuối cùng cũng có người để lại cho cô ta một chút thể diện.
Cô ta nhìn Bạch Nhan.
“Tôi không sợ nữa.”
Sợi dây đỏ cuối cùng nối giữa cô ta và quyển khế đứt phựt.
Quyển khế trong tay tôi lập tức yếu đi một nửa.
Tôi nhân cơ hội cắt mạnh xuống.
Rắc.
Bìa khế nứt ra.
Hàng trăm sợi vận khí màu vàng nhạt bay ra, trở lại trên người những người bị hại.
Bạch Nhan gào lên thảm thiết.
Phần mặt trống rỗng của nó bắt đầu xuất hiện một vết nứt dài.
Tôi biết.
Nó sắp lộ bản thể thật.
11
Vết nứt trên mặt Bạch Nhan càng lúc càng dài.
Không có máu chảy ra.
Chỉ có từng mảnh giấy đỏ sẫm bong xuống, giống như lớp da giả bị xé rách. Những mảnh giấy rơi xuống nền thảm, lập tức co quắp lại như côn trùng bị lửa đốt. Trên mỗi mảnh giấy đều có tên người, có chữ ký, có dấu tay máu. Có những cái tên đã mờ đi, cũng có những cái tên vẫn còn đỏ tươi.
Tôi nhìn thấy vài cái tên trong đó thuộc về người đã chết.
Bạch Nhan không chỉ mượn vận người sống.
Nó còn móc cả tàn vận của người chết.
Loại quỷ này đúng là vừa tham vừa bẩn.
Bạch Nhan ôm mặt, tiếng cười biến thành tiếng rít dài. “Tần Noãn Noãn, ngươi nghĩ biết tên ta, phá một quyển khế, là có thể giết ta sao?”
Nó buông tay xuống.
Mặt nó cuối cùng nứt hẳn.
Dưới lớp mặt trắng trơn nhẵn không phải máu thịt, mà là một khoảng trống đen ngòm. Trong khoảng trống ấy có vô số khuôn mặt nhỏ chen chúc nhau, có nam có nữ, có già có trẻ. Tất cả đều đang há miệng, lặp đi lặp lại cùng một câu:
“Cho tôi vận.”
“Cho tôi tiền.”
“Cho tôi sống.”
“Cho tôi thắng.”
“Cho tôi trả thù.”
Những giọng nói ấy chồng lên nhau, nghe lâu khiến đầu óc người ta mê muội. Một vài khách khứa vốn đã yếu vía bắt đầu lảo đảo đứng lên, ánh mắt trở nên trống rỗng. Họ nhìn về phía Bạch Nhan, miệng vô thức lặp lại: “Tôi muốn thắng… tôi muốn tiền… tôi muốn sống…”
Anh ba lập tức quát: “Bịt tai lại! Đừng nghe!”
Nhưng không phải ai cũng phản ứng kịp.
Một cổ đông trung niên bỗng nhặt mảnh giấy khế dưới đất lên, run rẩy nói: “Nếu ký tên là có thể lấy lại công ty của tôi…”
Tôi lập tức ném một hạt gạo nếp trộn chu sa vào tay ông ta.
Hạt gạo vừa chạm vào da, ông ta đau đến hét lên, mảnh giấy trong tay rơi xuống đất. Ông ta tỉnh lại, sợ hãi bò lùi về sau.
Chaporia
Bình Luận (0)