“Cô Tô, hôm nay chúng ta họp là để giải quyết khủng hoảng công ty. Chuyện riêng của cô và Tổng giám đốc Lục…”

Tôi ngắt lời ông ta.

“Đây không phải chuyện riêng. Tổng giám đốc Lục bị nghi ngờ liên quan đến vụ đánh tráo trẻ sơ sinh, làm giả hồ sơ y tế và che giấu thông tin nghiêm trọng. Hình ảnh cá nhân của anh ta đã ảnh hưởng trực tiếp tới giá trị doanh nghiệp. Tôi đề nghị tạm đình chỉ chức vụ của Lục Diễn Chu, lập tổ điều tra độc lập, đồng thời công khai xin lỗi công chúng.”

Cả phòng họp xôn xao.

Lục Diễn Chu nhìn tôi.

“Em nhất định phải tuyệt tình như vậy?”

Tôi nhìn lại anh ta.

“Anh không xứng dùng hai chữ tuyệt tình.”

Bà Lục đập bàn.

“Tô Niệm Niệm! Cô đừng quên, cô từng là con dâu nhà họ Lục!”

Tôi cười.

“Cũng sắp không phải rồi.”

Sau đó, tôi nhìn thẳng vào các cổ đông.

“Tôi biết mọi người không quan tâm chuyện gia đình nhà họ Lục. Mọi người chỉ quan tâm tiền. Vậy tôi nói thẳng. Chỉ cần Lục Diễn Chu còn ngồi ở vị trí tổng giám đốc, dư luận sẽ không dừng, đối tác sẽ tiếp tục rút lui, giá cổ phiếu sẽ tiếp tục giảm. Nếu mọi người muốn chôn cùng anh ta, tôi không có ý kiến.”

Phòng họp lập tức yên tĩnh.

Người làm kinh doanh thực tế hơn bất cứ ai.

Tình cảm, mặt mũi, đạo đức, tất cả đều không quan trọng bằng lợi ích.

Một tiếng sau, hội đồng quản trị bỏ phiếu.

Lục Diễn Chu bị tạm đình chỉ chức vụ.

Bà Lục tức đến mức suýt ngất ngay tại chỗ.

Trước khi rời phòng họp, bà ta chỉ vào tôi mắng:

“Đồ sao chổi! Nhà họ Lục đúng là xui xẻo mới cưới cô vào cửa!”

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn bà ta.

“Không, bà Lục. Người xui xẻo là tôi. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, vận xui này trả lại cho nhà họ Lục.”

Tôi rời khỏi Lục thị dưới ánh đèn flash của phóng viên.

Có người hỏi:

“Cô Tô, cô có hối hận vì làm lớn chuyện không?”

Tôi dừng lại trước ống kính.

“Không.”

“Vậy cô có lời nào muốn nói với chồng mình không?”

Tôi nhìn vào camera, bình tĩnh nói:

“Lục Diễn Chu, tôi không cần anh xin lỗi. Tôi chỉ cần anh trả giá.”

【Chương 7】

Ba ngày sau, cảnh sát tìm được Hạ Quân.

Ông ta không chết.

Năm đó, sau khi nhận tiền của bà Lục để đưa con gái tôi đi, ông ta vốn định giao đứa bé cho một cặp vợ chồng ở vùng núi xa xôi.

Nhưng trên đường đi, đứa bé đột nhiên sốt cao. Hạ Quân sợ xảy ra chuyện, không dám tiếp tục mang đi xa, đành để đứa bé trước cửa một cô nhi viện tư nhân ở ngoại ô.

Sau đó ông ta cầm tiền bỏ trốn, thay tên đổi họ sống ở một huyện nhỏ.

Khi cảnh sát tìm đến, ông ta đang làm bảo vệ cho một bãi đỗ xe.

Tôi nhận được tin thì cả người gần như không đứng vững.

Cô nhi viện ngoại ô.

Sáu năm trước.

Bé gái sơ sinh.

Tất cả manh mối cuối cùng cũng có điểm đến.

Tôi cùng cảnh sát đến cô nhi viện đó.

Nhưng nơi ấy đã đóng cửa từ bốn năm trước vì vấn đề tài chính. Hồ sơ trẻ em được chuyển qua trung tâm phúc lợi thành phố.

Tôi ngồi trong phòng chờ của trung tâm phúc lợi, tay lạnh đến mức luật sư Triệu phải nắm lấy.

“Niệm Niệm, bình tĩnh.”

Tôi gật đầu, nhưng cổ họng khô khốc.

Nhân viên công tác mang ra một tập hồ sơ.

“Chúng tôi đã kiểm tra theo thời gian và đặc điểm cô cung cấp. Sáu năm trước đúng là có một bé gái sơ sinh được đưa đến cô nhi viện Minh Tâm. Vì lúc được phát hiện trên người bé có một tấm khăn thêu chữ ‘An’, nên cô nhi viện đặt tên bé là An An.”

An An.

Tôi lặp lại cái tên ấy trong lòng.

Mắt bỗng cay xè.

Nhân viên tiếp tục:

“Bốn năm trước, bé được một gia đình nhận nuôi. Hiện tên là Giang An Nhiên.”

Tôi gần như nín thở.

“Con bé sống tốt không?”

Nhân viên nhìn tôi, ánh mắt dịu xuống.

“Rất tốt. Cha mẹ nuôi của bé đều là giáo viên. Họ không có con, đối xử với An Nhiên rất tốt. Bé hiện đang học mẫu giáo lớn, rất ngoan, cũng rất thông minh.”

Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Đây là lần đầu tiên sau khi cầm kết quả ADN, tôi khóc.

Không phải vì Lục Diễn Chu.

Không phải vì nhà họ Lục.

Mà vì cuối cùng tôi biết con gái tôi còn sống.

Nó sống tốt.

Dù không ở bên tôi, dù tôi đã bỏ lỡ sáu năm đầu đời của nó, nhưng may mắn là nó không chịu khổ.

Nhân viên nói theo quy định, tôi không thể lập tức gặp đứa trẻ. Cần làm xét nghiệm ADN, cần xác minh thân phận, cần thông báo cho cha mẹ nuôi hiện tại.

Tôi đồng ý tất cả.

Mấy ngày chờ kết quả là những ngày dài nhất đời tôi.

Tôi không dám tưởng tượng quá nhiều. Tôi sợ hy vọng càng lớn, thất vọng càng đau.

Đến ngày nhận kết quả, tay tôi run đến mức không mở nổi phong bì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...