Luật sư Triệu giúp tôi mở.
Cô ấy đọc xong, mắt đỏ lên, đưa giấy cho tôi.
“Niệm Niệm, là con gái cậu.”
Tôi nhìn dòng kết luận quan hệ mẹ con sinh học trên giấy, nước mắt rơi không ngừng.
Sáu năm.
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy con của mình.
Lần đầu gặp An Nhiên là ở một phòng tư vấn của trung tâm phúc lợi.
Cha mẹ nuôi của con bé cũng tới.
Cha nuôi họ Giang, đeo kính, nói chuyện rất ôn hòa. Mẹ nuôi là giáo viên mầm non, nắm tay An Nhiên suốt cả buổi.
Con bé mặc chiếc váy màu vàng nhạt, tóc buộc hai bên, mắt rất to.
Nó giống tôi.
Không phải kiểu giống thoáng qua, mà là chỉ cần nhìn một cái, trái tim tôi đã biết.
Đây là con gái tôi.
An Nhiên tò mò nhìn tôi.
“Cô ơi, cô khóc ạ?”
Tôi vội lau nước mắt.
“Không, cô chỉ hơi đau mắt thôi.”
Con bé lấy từ túi áo ra một chiếc khăn giấy nhỏ, đưa cho tôi.
“Cô lau đi ạ. Mẹ con nói khóc nhiều sẽ đau đầu.”
Tôi nhận khăn giấy, tay run rất nhẹ.
“Cảm ơn con.”
Mẹ nuôi của An Nhiên nhìn tôi, ánh mắt phức tạp nhưng không thù địch.
Bà nói:
“Chúng tôi đã nghe trung tâm nói chuyện năm đó. Cô Tô, chúng tôi rất thông cảm với cô. Nhưng An Nhiên từ nhỏ lớn lên bên chúng tôi, chúng tôi cũng không thể đột nhiên giao con bé đi.”
Tôi lập tức nói:
“Tôi hiểu. Tôi không đến để cướp con bé khỏi hai người.”
Hai vợ chồng họ Giang đều sững lại.
Tôi nhìn An Nhiên đang ngồi chơi xếp hình bên cạnh, giọng rất nhẹ.
“Tôi đã bỏ lỡ sáu năm của con bé. Trong sáu năm đó, hai người yêu thương và nuôi dưỡng con bé thay tôi. Tôi biết ơn hai người còn không kịp. Tôi không muốn vì sự xuất hiện của mình mà làm tổn thương con bé thêm lần nữa.”
Mắt mẹ Giang đỏ lên.
“Vậy ý cô là…”
“Tôi muốn được tham gia vào cuộc sống của con bé, từ từ để con bé biết sự thật bằng cách dịu dàng nhất. Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của hai người và của con bé. Quyền nuôi dưỡng, chúng ta có thể bàn sau. Trước mắt, tôi chỉ muốn được gặp con thường xuyên hơn.”
Cha Giang thở dài.
“Cô Tô, cô là người mẹ rất tốt.”
Tôi lắc đầu.
“Không. Tôi chưa kịp làm mẹ của con bé. Người tốt là hai người.”
An Nhiên nghe thấy chữ “mẹ”, ngẩng đầu nhìn chúng tôi.
“Mẹ ơi, cô này là ai ạ?”
Cả phòng yên tĩnh.
Mẹ Giang cúi xuống, nhẹ nhàng xoa tóc con bé.
“Đây là… một người rất quan trọng với An Nhiên.”
Con bé chớp mắt.
“Quan trọng giống cô giáo Vương ạ?”
Tôi bật cười trong nước mắt.
Mẹ Giang cũng cười.
“Còn quan trọng hơn một chút.”
An Nhiên nghiêng đầu nghĩ nghĩ, sau đó chạy tới trước mặt tôi, đặt một miếng xếp hình màu đỏ vào tay tôi.
“Vậy con tặng cô cái này. Cô đừng khóc nữa nhé.”
Tôi nắm miếng xếp hình ấy như nắm cả thế giới.
“Được.”
Tối hôm ấy, tôi đăng một dòng trạng thái mới.
Không có ảnh.
Chỉ có một câu:
“Tôi tìm thấy con gái rồi.”
Bên dưới rất nhiều người chúc mừng.
Nhưng cũng có một tin nhắn riêng từ Lục Diễn Chu.
“Con bé thật sự còn sống?”
Tôi nhìn câu hỏi ấy, trong lòng chỉ còn lạnh lẽo.
Tôi trả lời:
“Nhờ phúc nhà họ Lục, con bé suýt nữa đã không còn.”
Anh ta không nhắn lại.
【Chương 8】
Ngày ra tòa, trời mưa rất lớn.
Tôi mặc bộ vest đen, ngồi bên cạnh luật sư Triệu.
Đối diện tôi là Lục Diễn Chu, Bạch Lộ, bà Lục và Tôn Mai.
Tiểu Lỗi không xuất hiện. Tôi đã yêu cầu luật sư tránh để đứa trẻ tham gia trực tiếp. Cho dù nó không phải con tôi, sáu năm qua tôi cũng từng thật lòng yêu thương nó. Người có tội là người lớn, không phải một đứa trẻ sáu tuổi.
Phiên tòa kéo dài rất lâu.
Luật sư Triệu đưa ra từng chứng cứ: kết quả ADN, bản ghi âm Bạch Lộ thừa nhận quan hệ với Lục Diễn Chu, lời khai của Tôn Mai, dòng tiền năm trăm nghìn tệ, hồ sơ y tế giả, lời khai của Hạ Quân, kết quả ADN giữa tôi và An Nhiên, toàn bộ chi phí tôi đã bỏ ra để nuôi dưỡng Tiểu Lỗi.
Mỗi một chứng cứ rơi xuống đều giống như một cái tát đánh vào mặt nhà họ Lục.
Bạch Lộ khóc đến mức gần như ngất.
Cô ta nói mình cũng là nạn nhân, nói năm đó mọi chuyện đều do bà Lục sắp xếp, cô ta chỉ muốn cho con mình một thân phận hợp pháp.
Luật sư Triệu lạnh lùng hỏi cô ta:
“Cô muốn cho con mình thân phận hợp pháp, nên cướp thân phận của con người khác?”
Bạch Lộ nghẹn lời.
Bà Lục ban đầu còn cố chống chế. Bà ta nói mình chỉ vì nhà họ Lục, nói xã hội này không có cháu trai thì gia tộc bị người khác coi thường, nói Tô Niệm Niệm dù sao cũng không thiếu tiền, nuôi thêm một đứa trẻ thì đã sao.
Tôi ngồi bên dưới, nghe mà bật cười.
Thẩm phán nhìn tôi.
Tôi đứng dậy, giọng rất bình tĩnh.
Chaporia
Bình Luận (0)