“Còn ngẩn người ra đó làm gì?”

Mẹ lên tiếng giục.

Tôi giật mình hoàn hồn, nhận lấy chiếc túi từ tay bà.

Lớp học ba lê kết thúc lúc ba giờ chiều.

Sau đó mẹ lại đưa tôi đến lớp piano.

Yêu cầu của bà đối với tôi từ trước đến nay luôn rất khắt khe.

Không chỉ thành tích học tập phải đứng đầu.

Mà cầm, kỳ, thi, họa cũng phải giỏi toàn diện.

Theo tiêu chuẩn của người ngoài nhìn vào.

Tôi là kiểu con gái xuất sắc gần như không có khuyết điểm.

Có lẽ chỉ mình bateau từng nhìn thấy những mặt tối tăm nhất trong con người tôi.

Khi trở về nhà thì đã gần chín giờ tối.

Ở bãi đỗ xe ngầm, lúc chờ thang máy, tôi và mẹ tình cờ gặp Chu Thuật Cẩn vừa tan làm.

Anh mặc một chiếc sơ mi tối màu.

Áo vest khoác hờ trên cánh tay.

Sắc mặt lạnh lẽo, khí thế quanh người nặng nề đến mức khiến người khác không dám đến gần.

Rõ ràng tâm trạng anh không tốt.

Theo lời cha dượng, đợt cải tổ quy mô lớn của Chu Thuật Cẩn trong công ty đang diễn ra rất thuận lợi.

Nếu không phải vì công việc…

Vậy còn ai có thể khiến anh tức giận đến mức này?

Dù sắc mặt anh chẳng mấy dễ nhìn, mẹ vẫn phải chủ động chào hỏi.

“Tiểu Cẩn, vừa tan làm à?”

Không ngoài dự đoán.

Chu Thuật Cẩn hoàn toàn không để ý tới bà.

Mẹ ho khan một tiếng, kéo tay tôi.

Đúng lúc cửa thang máy mở ra.

Bà kéo tôi bước vào trước.

Chiếc móc khóa thú bông trên quai túi theo động tác của tôi mà khẽ lắc lư.

Tôi vô thức đưa tay chỉnh lại nó.

Đến khi ngẩng đầu lên.

Tôi mới phát hiện Chu Thuật Cẩn vẫn đứng bên ngoài.

Anh hơi cúi mắt.

Ánh nhìn chăm chú dừng trên chiếc túi của tôi.

Ánh mắt ấy quá tập trung.

Nóng bỏng đến mức khiến tôi vô thức rút tay khỏi quai túi.

Anh nhìn rất lâu.

Lâu đến mức cửa thang máy vẫn không đóng lại.

Ngay cả mẹ cũng mất kiên nhẫn, khẽ chặc lưỡi.

Lúc ấy, Chu Thuật Cẩn mới như sực tỉnh.

Anh chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt từng chút từng chút dời lên trên.

Cuối cùng dừng lại trên gương mặt tôi.

Đó là lần đầu tiên trong ký ức, tôi thật sự đối mắt với người anh kế lạnh lùng này.

Trong ánh nhìn của anh có sự dò xét mà tôi chưa từng thấy.

Anh nhìn tôi rất lâu.

Lâu đến mức ngay cả mẹ cũng nhận ra có điều bất thường.

Bà lập tức kéo tôi ra sau lưng, miễn cưỡng cười hỏi:

“Tiểu Cẩn, có phải con không được khỏe không?”

Chu Thuật Cẩn vẫn như thường lệ.

Không hề đáp lại mẹ.

Anh chỉ lặng lẽ bước vào thang máy.

Quay lưng về phía chúng tôi.

Sau đó giơ tay nhấn nút đóng cửa.

14

Tối hôm đó.

Sau một ngày im lặng, bateau cuối cùng cũng nhắn tin cho tôi.

Từ khi quen nhau đến nay, chúng tôi vẫn luôn trò chuyện qua lại.

Anh chưa từng chủ động chiến tranh lạnh với tôi.

Sau trận cãi vã hôm qua, tôi thật sự rất sợ mình đã chọc giận anh.

Cả ngày nay tôi đều thấp thỏm bất an.

Sợ anh thật sự dùng cách khác để xác định thân phận của tôi ngoài đời.

Anh có đủ năng lực để làm chuyện đó.

Cho nên lúc nhìn thấy tin nhắn của anh hiện lên.

Tôi thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.

Ở đầu bên kia màn hình.

Anh tiếp tục chủ đề còn dang dở hôm qua.

“Xin lỗi.”

Ngay sau đó lại gửi thêm một tin nhắn:

“Anh không có ý muốn sắp xếp cuộc sống của em.”

“Anh chỉ nghĩ mình hơn em vài tuổi, có nhiều trải nghiệm xã hội hơn một chút, nên muốn giúp em tránh đi những lựa chọn có thể khiến em hối hận.”

Thái độ của anh đã mềm xuống.

Tôi cũng không muốn tiếp tục cứng rắn.

Vì thế tôi thành thật nói:

“Mẹ em quản em rất nghiêm.”

“Từ những chuyện lớn như học trường nào, thi được bao nhiêu điểm, cho đến chuyện nhỏ như hôm nay ăn gì, uống mấy cốc nước.”

“Bà ấy giống như một ngọn núi khổng lồ em không thể dời đi được, luôn đè nặng trên người em.”

“Lúc đầu tìm đến anh, em chỉ muốn tìm cho mình một lối thoát.”

Tôi khẽ gõ tiếp:

“Em không muốn anh cũng trở thành một ngọn núi khác.”

Tôi nói rất thẳng thắn.

Nói rõ lý do ban đầu tiếp cận anh.

Cũng nói rõ sự ích kỷ của mình.

Theo lý mà nói.

Người đàn ông ở đầu bên kia hẳn phải tức giận.

Nhưng câu trả lời của anh lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng.

Chỉ hỏi:

“Anh thường nghe em nhắc đến mẹ.”

“Trong nhà em còn anh chị em nào khác không?”

Chủ đề bị đổi hướng quá đột ngột.

Nhưng ít nhất cũng khiến bầu không khí nhẹ nhõm hơn.

Tôi không suy nghĩ nhiều.

Chỉ thuận theo trả lời.

15

Nhìn câu hỏi trên màn hình.

Tôi bỗng nhớ đến Chu Thuật Cẩn với sắc mặt lạnh như băng trong bãi đỗ xe lúc nãy.

Nếu nói đến anh chị em…

Anh cũng xem như vậy đi.

Tôi chậm rãi gõ chữ:

“Em có một người anh.”

“Là con trai của cha dượng em.”

“Nhưng có lẽ anh ấy chưa bao giờ xem em là em gái.”

Bên kia dường như im lặng một lát.

Sau đó mới gửi tin nhắn tới:

“Em cảm thấy anh ta thế nào?”

Như sợ tôi hiểu lầm.

Anh còn bổ sung:

“Ý anh là anh trai em.”

Tối nay bateau thật sự rất kỳ lạ.

Đột nhiên lại hứng thú với người bên cạnh tôi.

Trước đây chưa từng có chuyện như vậy.

Nhưng ít nhất chủ đề này khiến tôi thoải mái hơn nhiều so với việc bàn về tương lai hay các kế hoạch mà anh sắp xếp.

Tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời thật lòng:

“Em không dám chọc vào anh ấy.”

“Ngay cả mẹ em cũng luôn bảo em tránh xa anh ấy một chút.”

“Nếu làm anh ấy không vui, có lẽ mẹ con em sẽ bị đuổi ra khỏi nhà mất.”

Nếu là người khác hỏi tôi nghĩ gì về Chu Thuật Cẩn.

Có lẽ tôi sẽ lựa chọn những lời dễ nghe hơn.

Nhưng người đối diện là bateau.

Là người duy nhất từng lắng nghe tất cả những cảm xúc tiêu cực của tôi.

Cho nên trước mặt anh.

Tôi gần như không có cách nào che giấu suy nghĩ thật.

Tôi thành thật gõ xuống:

“Em hơi sợ anh ấy.”

“Em muốn sớm rời khỏi ngôi nhà này.”

Tin nhắn đã gửi đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...