Cũng không có chút khó chịu nào.
Tôi nghe thấy anh hỏi:
“Muốn đi tắm không?”
Tôi chớp mắt.
Lúc này mới hoàn hồn.
“Có ạ.”
Tôi nhỏ giọng đáp:
“Chắc khoảng mười phút thôi, em tắm rồi thay quần áo.”
Chu Thuật Cẩn gật đầu.
Lùi lại một bước.
“Đi đi.”
Anh đặt chiếc khăn trở lại tay tôi.
“Anh đợi em ở đây.”
19
Mẹ tôi là người rất khéo léo.
Bà luôn hy vọng tôi có thể xây dựng quan hệ tốt với Chu Thuật Cẩn.
Hy vọng anh thật sự xem tôi là em gái.
Cho nên trong tháng cuối cùng của kỳ nghỉ hè.
Số lần Chu Thuật Cẩn đưa đón tôi ngày một nhiều hơn.
Trước kia anh bận rộn công việc.
Có khi cả tháng tôi cũng không gặp anh nổi hai lần.
Nhưng bây giờ.
Gần như ngày nào tôi cũng nhìn thấy anh.
Thời gian ở riêng với anh cũng ngày càng nhiều.
Chỉ là…
Tôi vẫn sợ anh.
Cảm giác áp bức và xa cách mà anh mang lại đã hình thành suốt nhiều năm qua.
Ở nhà họ Chu.
Tôi mãi mãi chỉ là đứa con riêng được mẹ dẫn theo khi tái hôn.
Tôi chưa từng có cảm giác mình thật sự thuộc về nơi đó.
Một tối nọ.
bateau đột nhiên hỏi tôi gần đây sống thế nào.
Câu hỏi của anh vẫn dịu dàng như trước.
Tôi cụp mắt nhìn màn hình.
Ngón tay chậm rãi gõ chữ.
“Em muốn nhanh chóng đến ngày nhập học.”
Bên phía bateau.
Tôi vẫn nói rằng mình chuẩn bị ôn thi lại.
Nếu trạng thái hiện tại của anh có thể duy trì suốt một năm.
Vậy một năm sau.
Tôi sẽ cân nhắc gặp mặt anh.
Nói cho anh biết toàn bộ sự thật.
Tin nhắn vừa gửi đi.
Bên kia dường như khựng lại.
Một lúc sau mới trả lời:
“Vì sao?”
“Có ai bắt nạt em ở nhà sao?”
Tôi nói không có.
Sau đó lại nhắn:
“Chỉ là nơi đó không phải nhà của em.”
“Cho nên em luôn cảm thấy không thoải mái.”
Lần này, bateau trả lời rất nhanh:
“Vậy phải thế nào em mới cảm thấy thoải mái hơn?”
Câu hỏi đó khiến tôi thấy kỳ lạ.
Rõ ràng hoàn cảnh hiện tại của tôi chẳng liên quan gì đến anh.
Nhưng giọng điệu của anh lại giống như đang tự nhận trách nhiệm về mình.
Anh đối xử với tôi thật sự quá tốt.
Tôi nghĩ như vậy.
Rồi chậm rãi trả lời:
“Có lẽ phải đợi đến khi em vào đại học.”
“Đợi đến ngày em có thể tự lập.”
Tin nhắn của bateau gửi tới rất nhanh.
Tựa như một lời dỗ dành dịu dàng bên tai.
Anh nói:
“Sẽ có ngày đó.”
20
Ngày cuối cùng tôi luyện múa ở phòng múa trong kỳ nghỉ hè đó.
Cơn mưa lớn âm ỉ suốt cả mùa hạ cuối cùng cũng đổ xuống.
Tôi còn đang luyện múa, cô Lưu đã cầm điện thoại đi đến trước mặt tôi: “Mẹ em vừa gọi cho cô, nói hôm nay mưa to, lát nữa anh trai em đến đón.”
Tôi gật đầu.
Đây là chiêu quen dùng của mẹ tôi trong mùa hè này, tôi đã rất quen rồi.
Nhưng nói xong, cô Lưu vẫn chưa rời đi.
Cô cầm điện thoại đến trước mặt tôi: “Vừa rồi số này gọi cho cô, cô không nghe máy kịp.
Gọi lại thì máy lại bận.”
“Hứa Hy, em xem thử, đây có phải số của anh trai em không?”
Nhưng tôi cũng không biết số điện thoại của Chu Thuật Cẩn.
Gần đây mẹ tôi có lẽ đã thêm phương thức liên lạc của anh.
Nhưng từ đầu đến cuối, tôi đều không có số của anh.
Tuy vậy cô Lưu đã nói, tôi vẫn thuận theo nhìn vào điện thoại của cô.
Còn chưa nhìn rõ, trên màn hình điện thoại của cô đã hiện lên một cuộc gọi mới.
Chỉ liếc qua một cái, tôi chỉ kịp thấy rõ bốn số cuối.
Tim tôi đã đập thình thịch nhanh hơn hai nhịp.
Bốn con số ấy quen thuộc biết bao.
Quen thuộc đến mức mỗi đêm tôi đều có thể nhìn thấy, đều có thể nhắn tin với anh trên điện thoại.
Cô Lưu bên cạnh đã bắt máy.
Đứng quá gần, tôi nghe rõ giọng nam bình tĩnh mà quen thuộc truyền ra từ đầu bên kia điện thoại: “Chào cô Lưu.”
Chu Thuật Cẩn nói: “Tôi là anh trai của Hứa Hy.”
Như rơi xuống hầm băng.
Mưa lớn ngoài cửa sổ lộp bộp đập vào kính, cũng như nặng nề nện lên người tôi.
Cô Lưu cúp điện thoại.
Tôi vô thức nhìn theo điện thoại của cô, nhìn vào số điện thoại trên màn hình.
Tôi vẫn còn ôm một chút hy vọng.
Nhưng chỉ cần liếc qua, mười một chữ số ấy và số điện thoại được lưu trong máy tôi.
Hoàn toàn giống nhau.
Tôi nhắm mắt lại.
21
Vì quá kinh hãi.
Cũng có lẽ vì vừa luyện múa quá mệt.
Khoảnh khắc ấy tôi thậm chí không đứng vững.
Bước chân nghiêng đi, cô Lưu vững vàng đỡ lấy tôi.
Cô quan tâm hỏi tôi sao vậy.
Tôi nhìn môi cô khép mở, xua tay rồi ôm lấy mình ngồi xổm xuống góc tường.
Sao có thể chứ?
Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt sàn mà nghĩ.
Số điện thoại của bateau giống số điện thoại của Chu Thuật Cẩn.
bateau là Chu Thuật Cẩn.
Người tôi tùy tiện thêm trên diễn đàn hai năm trước, vậy mà lại chính là người anh trai lạnh lùng Chu Thuật Cẩn của tôi.
Tôi tùy ý trút cảm xúc xấu của mình với bateau, phơi bày mặt tồi tệ của mình.
Nhưng người cuối cùng tiếp nhận tất cả những điều đó, vậy mà lại là Chu Thuật Cẩn.
Nhưng nếu là Chu Thuật Cẩn.
Vậy mọi chuyện đều có thể giải thích được.
Từ tiếng Pháp bateau nghĩa là thuyền, đồng âm gợi đến chữ Chu trong họ Chu.
Chu Thuật Cẩn lạnh nhạt lại giàu có, trẻ tuổi lại mạnh mẽ.
Tính cách của anh giống hệt bateau trên mạng.
Chỉ là sau khi thân quen, bateau đối với tôi có thêm dịu dàng và dung túng.
Bây giờ quay đầu nhìn lại, thật ra rất nhiều chi tiết đã sớm lộ manh mối.
Là lúc mẹ tôi hỏi về ngôi trường đại học hạng ba kia, ánh mắt Chu Thuật Cẩn đột nhiên nhìn sang trên bàn ăn.
Là khoảng thời gian tôi đòi chia tay bateau, tính khí tệ của Chu Thuật Cẩn lộ ra.
Cũng là ngày Chu Thuật Cẩn đi công tác nước ngoài trở về, bateau cũng nhắn rằng anh đi công tác về rồi.
Còn có ngày ở cửa thang máy.
Chu Thuật Cẩn đứng ngoài thang máy, nhìn chiếc túi của tôi rất lâu.
Sau đó ánh mắt mới từng chút từng chút dời lên mặt tôi.
Hóa ra ngày đó thứ anh nhìn không phải túi của tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)