Mặt người đại diện đối thủ dần mất màu.

Cố Diễn dựa lưng vào ghế, giọng lạnh xuống.

“Giải thích đi.”

Đối phương vội nói:

“Có thể chỉ là trùng hợp về xu hướng thiết kế…”

“Trùng hợp đến mức keyword giống nhau, bố cục giống nhau, hệ màu giống nhau?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Hay là bên anh cũng có một designer tên Tô Niệm, từng lưu file này trong laptop cá nhân?”

Cả phòng họp lập tức xôn xao.

Người kia trán đổ mồ hôi.

Cố Diễn nghiêng đầu nói với trợ lý:

“Mời pháp vụ vào.”

Bốn chữ rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến mặt người kia trắng bệch.

Hai mươi phút sau, sự thật bị bóc ra.

Proposal của đối thủ do Lâm Duyệt cung cấp tài liệu tham khảo.

Cô ta nói đó là “tư liệu cũ không dùng nữa” từ một người bạn.

Mà nguồn gốc tài liệu, không khó đoán.

Trước khi rời Bắc Kinh, tôi từng để lại một máy tính cũ trong căn hộ.

Trong đó có một số bản nháp chưa xóa sạch.

Căn hộ ấy sau khi tôi đi, Trần Duy vẫn ở lại thêm một thời gian.

Lâm Duyệt đã vào đó.

Tôi không biết cô ta lấy file bằng cách nào.

Nhưng tôi biết, chuyện này tuyệt đối không thể kết thúc bằng một câu “hiểu lầm”.

Ngay chiều hôm đó, Cố Diễn gọi tôi vào phòng làm việc.

“Cô định xử lý thế nào?”

Tôi nói:

“Đi theo quy trình pháp lý.”

Anh gật đầu.

“Tôi đã cho người thu thập chứng cứ.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Nhanh vậy?”

“Lần trước cô nói cô yêu tiền.”

Anh nhìn tôi.

“Người yêu tiền chắc không thích bị trộm thành quả.”

Tôi cười.

“Đúng.”

Cố Diễn đưa cho tôi một tập tài liệu.

“Đây là bản sao log gửi nhận proposal của bên kia, thư mời đấu thầu, ghi chú cuộc họp và thông tin người phụ trách. Phần còn lại cần cô cung cấp lịch sử sáng tác gốc.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Anh nhìn tôi.

“Không cần cảm ơn.”

“Lộc Minh cũng là bên bị ảnh hưởng.”

Tôi đang định đứng dậy, anh lại nói:

“Tô Niệm.”

“Ừ?”

“Lần này đừng lui.”

Tôi nhìn anh.

Anh nói:

“Có những người chỉ cần cô lùi một bước, họ sẽ cho rằng sau lưng cô là vực sâu.”

“Nhưng thật ra không phải.”

“Sau lưng cô là đường.”

Tôi im lặng rất lâu.

Sau đó cười nhẹ.

“Biết rồi.”

________________

Lá thư luật sư được gửi đi vào thứ Hai.

Thứ Ba, công ty cũ của Trần Duy gọi cho tôi.

Thứ Tư, Trần Duy gọi cho tôi bằng mười bảy số khác nhau.

Thứ Năm, Lâm Duyệt đăng một bài lên mạng xã hội.

Cô ta không chỉ đích danh tôi.

Nhưng từng câu từng chữ đều ám chỉ rằng có người “dựa vào quan hệ với nhà đầu tư để chèn ép đối thủ”, “biến một sự trùng hợp sáng tạo thành cáo buộc”, “phụ nữ làm khó phụ nữ”.

Bài đăng nhanh chóng được vài tài khoản nhỏ chia sẻ.

Dưới phần bình luận có người mắng rất khó nghe.

Chu Vi tức đến mức tay run.

“Cô ta còn dám đăng bài? Rõ ràng là cô ta lấy file của cậu!”

Tôi nhìn bài đăng, bình tĩnh chụp màn hình.

“Rất tốt.”

Chu Vi ngẩn ra.

“Tốt cái gì?”

“Thêm chứng cứ.”

Tôi chuyển ảnh chụp cho luật sư.

Chiều cùng ngày, tài khoản chính thức của Lộc Minh đăng thông cáo.

Nội dung rất đơn giản.

Dự án visual sản phẩm mới đã xác định hợp tác độc quyền với họa sĩ minh họa và nhà thiết kế độc lập Niệm Bạch.

Đồng thời, Lộc Minh phát hiện một bên tham gia đấu thầu sử dụng tài liệu sáng tạo không rõ nguồn gốc, nghi ngờ xâm phạm quyền tác giả, hiện đã chuyển cho bộ phận pháp lý xử lý.

Thông cáo vừa đăng, cộng đồng thiết kế lập tức bùng nổ.

“Niệm Bạch? Là Niệm Bạch mà tôi biết đó hả?”

“Trời ơi Niệm Bạch nhận dự án thương mại lớn rồi?”

“Ai ăn gan hùm mà dám lấy đồ của Niệm Bạch đi đấu thầu?”

“Chờ đã, vụ này có drama à?”

Chưa đầy hai tiếng, bài đăng bóng gió của Lâm Duyệt bị đào ra.

Có người ghép timeline.

Có người phân tích hình ảnh.

Có người nhận ra phong cách bản nháp bị đánh cắp đúng là rất giống Niệm Bạch, nhưng chất lượng kém hơn rõ rệt.

Đến tối, hướng gió hoàn toàn đảo ngược.

Lâm Duyệt xóa bài.

Nhưng vô ích.

Internet có trí nhớ.

Luật sư của tôi đã lưu xong chứng cứ.

Ba ngày sau, công ty cũ của Trần Duy ra thông báo nội bộ.

Người phụ trách proposal bị đình chỉ công việc.

Lâm Duyệt bị điều tra vì cung cấp tài liệu không rõ nguồn gốc.

Trần Duy cũng bị liên lụy.

Bởi căn hộ chứa máy tính cũ đứng tên thuê chung của chúng tôi trước đây.

Anh ta không thể chứng minh mình hoàn toàn không biết chuyện.

Tối hôm đó, Trần Duy gửi cho tôi một email rất dài.

Lần này tôi mở ra.

Không phải vì muốn xem anh ta nói gì.

Mà vì luật sư nói mọi thông tin liên quan đều nên lưu lại.

Email của anh ta viết rất nhiều.

Nói anh ta không biết Lâm Duyệt lấy file.

Nói anh ta thật sự chỉ muốn nhắc tôi cẩn thận.

Nói anh ta đã cãi nhau với Lâm Duyệt.

Nói hôn lễ có thể phải hoãn.

Cuối cùng, anh ta viết:

“Tô Niệm, đến bây giờ anh mới biết em là Niệm Bạch.”

“Anh thật sự không ngờ.”

“Anh luôn nghĩ em chỉ là một cô gái bình thường cần được anh bảo vệ.”

“Bây giờ nghĩ lại, anh mới là người buồn cười.”

Tôi đọc đến đây thì dừng.

Sau đó chuyển tiếp email cho luật sư.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...