Ngoài cửa kính, dòng người qua lại vội vã.
Thành phố này vẫn nóng, vẫn ồn, vẫn khiến người ta mệt mỏi.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy lòng mình yên tĩnh lạ thường.
________________
Vụ kiện kéo dài ba tháng.
Kết quả cuối cùng không ngoài dự đoán.
Lâm Duyệt phải công khai xin lỗi, đồng thời bồi thường thiệt hại kinh tế và phí tổn danh dự cho tôi.
Công ty cũ của Trần Duy vì sử dụng tài liệu không rõ nguồn gốc trong đấu thầu cũng phải chịu trách nhiệm liên đới.
Số tiền bồi thường không nhỏ.
Nhưng điều khiến tôi thật sự hả dạ không phải tiền.
Mà là buổi xin lỗi công khai.
Hôm đó, Lâm Duyệt xuất hiện trong một video do luật sư hai bên xác nhận.
Không còn lớp trang điểm tinh xảo.
Không còn vẻ kiêu ngạo khi khoác tay Trần Duy trước mặt tôi.
Cô ta cúi đầu, đọc từng chữ:
“Tôi, Lâm Duyệt, vì sử dụng trái phép tài liệu thiết kế của cô Tô Niệm, gây ảnh hưởng xấu đến danh dự và quyền lợi hợp pháp của cô Tô Niệm, nay công khai xin lỗi…”
Tôi xem video trong phòng họp Quan Chỉ.
Chu Vi ngồi bên cạnh, vui đến mức suýt vỗ bàn.
“Đáng đời!”
Anh Trịnh cũng hả hê.
“Làm nghề này, ghét nhất là ăn cắp ý tưởng. Cô ta coi như tự hủy đường rồi.”
Tôi tắt video.
“Xong rồi.”
Chu Vi nhìn tôi.
“Cậu không muốn xem thêm bình luận à?”
“Không.”
“Thật sự không?”
“Không.”
Bình luận mắng cô ta nhiều đến đâu cũng không thể trả lại bốn năm tôi từng đánh mất.
Nhưng ít nhất, nó khiến cô ta hiểu một chuyện.
Có những thứ không phải cứ đưa tay ra là lấy được.
Có những người không phải cứ im lặng là dễ bắt nạt.
Cùng ngày, Trần Duy cũng gửi email cho tôi.
Anh ta nói anh ta đã chia tay Lâm Duyệt.
Nói công việc của anh ta bị ảnh hưởng rất lớn.
Nói anh ta dự định rời Bắc Kinh một thời gian.
Nói rất nhiều.
Cuối email, anh ta viết:
“Tô Niệm, anh biết bây giờ mình không còn tư cách cầu xin em tha thứ.”
“Nhưng anh vẫn muốn nói, anh hối hận rồi.”
Tôi nhìn câu ấy, trong lòng không hề dao động.
Tôi trả lời email đầu tiên và cũng là cuối cùng cho anh ta.
“Trần Duy, tôi nhận lời xin lỗi.”
“Nhưng không tha thứ.”
“Chúc anh sau này đừng phụ lòng bất kỳ ai nữa.”
Gửi xong, tôi kéo địa chỉ email của anh ta vào danh sách chặn.
Từ đó về sau, thế giới của tôi hoàn toàn yên tĩnh.
________________
Cuối năm, sản phẩm mới của Lộc Minh ra mắt.
Visual do Niệm Bạch thiết kế trở thành điểm nhấn lớn nhất.
Trong buổi họp báo, trên màn hình LED khổng lồ hiện lên hình ảnh chiếc gương thông minh đặt giữa ánh sáng ban mai.
Không có khẩu hiệu hoa mỹ.
Không có trang trí dư thừa.
Chỉ có cảm giác sạch sẽ, mạnh mẽ, và dịu dàng.
Giống như một người phụ nữ sau khi đi qua rất nhiều chuyện, cuối cùng vẫn chọn đứng thẳng dưới ánh sáng.
Tôi đứng dưới sân khấu, nhìn tác phẩm của mình được phóng lớn trước hàng trăm người.
Chu Vi bên cạnh kích động đến mức mắt đỏ hoe.
“Tô Niệm, cậu nhìn kìa.”
“Tớ thấy rồi.”
“Cậu thật sự quá giỏi.”
Tôi cười.
“Ừ.”
Lần này, tôi không khiêm tốn.
Tôi giỏi.
Tôi vốn đã giỏi.
Chỉ là từng có một khoảng thời gian, tôi vì yêu một người mà quên mất chuyện đó.
Sau buổi họp báo, Cố Diễn dẫn tôi ra ban công tầng hai.
Gió đêm rất nhẹ.
Anh đưa cho tôi một ly nước ấm.
“Sao không uống rượu?”
“Tôi phải giữ tỉnh táo.”
“Để làm gì?”
Anh nhìn tôi, trong mắt có ý cười.
“Để nhận giải.”
Tôi ngẩn ra.
“Nội bộ công ty các anh còn trao giải à?”
“Không phải nội bộ.”
Anh đưa điện thoại cho tôi.
Trên màn hình là danh sách đề cử một giải thưởng thiết kế thương mại trong nước.
Tên tôi nằm ở hạng mục visual thương hiệu xuất sắc của năm.
Tô Niệm.
Niệm Bạch.
Hai cái tên lần đầu tiên xuất hiện cạnh nhau một cách công khai.
Tôi nhìn rất lâu.
Cổ họng bỗng hơi nghẹn.
Cố Diễn đứng bên cạnh tôi.
“Chúc mừng.”
Tôi nắm chặt điện thoại.
“Cảm ơn.”
Anh hỏi:
“Bây giờ tìm lại được chưa?”
Tôi biết anh đang hỏi câu ở quán cà phê mấy tháng trước.
Khi đó tôi nói, tôi đang tìm lại chính mình.
Tôi nhìn ánh đèn thành phố xa xa.
“Rồi.”
“Tìm lại rồi.”
Cố Diễn im lặng một lát, sau đó nói:
“Vậy tôi có thể theo đuổi cô chưa?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh không né tránh.
Ánh mắt rất nghiêm túc.
Không giống một câu đùa.
Cũng không giống một lời tỏ tình bốc đồng.
Tôi hỏi:
“Cố tổng, anh chắc chứ?”
“Chắc.”
“Tôi rất bận.”
“Tôi cũng vậy.”
“Tôi yêu tiền.”
“Tôi có thể giúp cô kiếm nhiều hơn.”
“Tôi không thích bị kiểm soát.”
“Tôi cũng không thích kiểm soát người khác.”
“Tôi từng có một đoạn tình cảm rất thất bại.”
“Vậy càng tốt.”
Anh nhìn tôi.
“Cô sẽ biết rõ mình không muốn gì.”
Tôi bật cười.
Gió đêm thổi tung tóc tôi.
Tôi không trả lời ngay.
Chỉ nâng ly nước lên chạm nhẹ vào ly của anh.
“Xếp hàng đi.”
Cố Diễn cũng cười.
“Được.”
“Cố gắng lấy số đầu tiên.”
________________
Một năm sau.
Tôi chuyển ra khỏi căn phòng tầng sáu ở thành trung thôn.
Chaporia
Bình Luận (0)