“Có cần thêm thời gian suy nghĩ không?”
“Không cần.”
Lâm Gia cầm bút ký tên mình xuống trang cuối cùng.
Nét bút dứt khoát.
Không hề do dự.
Cố Hoài Sâm nhìn chữ ký của cô, trong mắt lướt qua một tia tán thưởng.
“Ngày xuất phát dự kiến là hai tuần sau. Trong thời gian này, cô cần hoàn thành bàn giao công việc hiện tại và chuẩn bị hồ sơ.”
“Tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”
“Lâm Gia.” Cố Hoài Sâm hiếm khi gọi thẳng tên cô như vậy, “Tôi không biết giữa cô và Lục Dữ đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi hy vọng cô hiểu, tôi mời cô vì năng lực của cô, không phải vì muốn cô dùng công việc để trốn tránh tình cảm.”
“Tôi biết.”
Cô ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo mà kiên định.
“Cố tổng, tôi không trốn tránh.”
“Tôi chỉ đang lấy lại cuộc đời của mình.”
03
Khi Lục Dữ về đến nhà, đã là mười một giờ tối.
Trong phòng khách chỉ bật một ngọn đèn nhỏ.
Lâm Gia ngồi trên sofa xem tài liệu, mái tóc dài buộc thấp sau gáy, gương mặt dưới ánh đèn trông bình tĩnh đến mức xa lạ.
Anh thay giày xong, bước tới hôn lên trán cô như thường lệ.
“Gia Gia, anh về rồi.”
Lâm Gia nghiêng đầu tránh đi rất nhẹ.
Nụ hôn của anh rơi vào khoảng không.
Lục Dữ khựng lại.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, anh đã tự tìm cho cô một lý do.
“Còn giận anh à?”
Anh ngồi xuống cạnh cô, đưa tay muốn ôm cô vào lòng.
Lâm Gia khép tài liệu lại.
“Em hơi mệt.”
Bàn tay Lục Dữ dừng giữa không trung.
Ánh mắt anh rơi xuống tập tài liệu trong tay cô.
“Em đang xem gì vậy?”
“Tài liệu công việc.”
“Dạo này công ty có dự án mới à? Sao anh không biết?”
Lâm Gia nhìn anh.
Rõ ràng anh là người ngày nào cũng cùng cô làm việc trong một tòa nhà.
Rõ ràng cô đã từng là người đứng sau xử lý gần như toàn bộ kế hoạch đối ngoại của công ty.
Nhưng anh lại không hề biết cô đang làm gì, đang tiếp xúc với ai, đang chuẩn bị rời đi như thế nào.
Bởi vì trong tiềm thức của Lục Dữ, cô sẽ luôn ở đó.
Giống như căn nhà này, giống như ngọn đèn trong phòng khách, giống như bữa sáng đặt trên bàn mỗi buổi sáng.
Không cần anh cố ý giữ gìn.
Cũng sẽ không biến mất.
“Chỉ là vài tài liệu bình thường thôi.”
Lâm Gia đặt tập giấy sang một bên.
Lục Dữ không hỏi thêm.
Có lẽ vì anh thật sự mệt.
Cũng có lẽ vì trong lòng anh còn có chuyện khác quan trọng hơn.
Anh vào phòng tắm tắm rửa.
Điện thoại đặt trên bàn trà bất ngờ sáng lên.
Lâm Gia vô thức liếc mắt nhìn.
Là một tin nhắn WeChat.
Người gửi: Tống Vi.
Nội dung chỉ có một câu.
“Anh Dữ, hôm nay em rất sợ. May mà có anh ở bên.”
Rất nhanh, tin nhắn thứ hai lại hiện lên.
“Giấy chứng nhận kết hôn em đã cất kỹ rồi. Anh yên tâm, em sẽ không để chị Lâm biết đâu.”
Chị Lâm.
Lâm Gia nhìn hai chữ ấy, bỗng cảm thấy buồn cười.
Tống Vi nhỏ hơn cô một tuổi.
Nhưng cái gọi là “chị” này, nghe chẳng có chút tôn trọng nào, chỉ có sự khiêu khích được bọc trong vẻ yếu đuối.
Lâm Gia cầm điện thoại của mình lên, chụp lại màn hình.
Sau đó cô đặt điện thoại của Lục Dữ về chỗ cũ.
Không xem thêm.
Cũng không cần xem thêm.
Một lúc sau, Lục Dữ bước ra khỏi phòng tắm.
Tóc anh còn nhỏ nước, áo ngủ màu đen lỏng lẻo trên người, cả người mang theo hơi nước ấm áp.
Trước đây mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ này của anh, cô đều sẽ tự nhiên đi lấy máy sấy giúp anh sấy tóc.
Hôm nay cô chỉ ngồi yên.
Lục Dữ đứng tại chỗ vài giây, sau đó tự mình lấy máy sấy trong ngăn tủ.
Tiếng máy sấy vang lên trong phòng khách.
Không hiểu vì sao, anh cảm thấy đêm nay có gì đó không đúng.
Lâm Gia quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức khiến anh khó chịu.
Sấy tóc xong, anh đi tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống.
“Gia Gia, nhìn anh.”
Lâm Gia ngước mắt.
Ánh mắt cô rất bình thản.
Không tức giận.
Không tủi thân.
Cũng không có sự mềm mại quen thuộc mỗi khi nhìn anh.
Lục Dữ bỗng thấy tim mình nhói lên một cái.
Anh nắm lấy tay cô.
“Có phải anh làm sai gì rồi không?”
Lâm Gia nhìn bàn tay anh.
Bàn tay này từng nắm tay cô trong những đêm khó khăn nhất.
Cũng từng ký giấy chứng nhận kết hôn với người phụ nữ khác.
Chaporia
Bình Luận (0)