Bánh xe lăn qua nền gạch, phát ra âm thanh rất khẽ.
Lục Dữ đứng yên tại chỗ.
Anh muốn quay đầu nhìn cô.
Nhưng lại không dám.
Anh sợ chỉ cần nhìn thêm một lần, bản thân sẽ mất kiểm soát mà giữ cô lại.
Nhưng anh càng sợ, ánh mắt cuối cùng cô dành cho anh sẽ chỉ còn lại chán ghét.
Vì vậy anh không làm gì cả.
Chỉ đứng đó, nghe tiếng bước chân của cô xa dần.
Giống như năm năm thanh xuân của họ, cuối cùng cũng bị kéo ra khỏi sinh mệnh anh từng chút một.
Hôm Lâm Gia bay sang Đức, trời Kinh Đô đổ mưa.
Cô kéo vali đi vào sân bay, Cố Hoài Sâm và trợ lý đã chờ ở cửa kiểm tra an ninh.
“Đồ đạc đều ổn chứ?” Cố Hoài Sâm hỏi.
“Ổn.”
“Sau khi đến nơi sẽ có người đón. Cô có thể nghỉ ngơi hai ngày rồi mới bắt đầu công việc.”
Lâm Gia gật đầu.
Đúng lúc này, điện thoại cô rung lên.
Là một tin nhắn từ Lục Dữ.
“Gia Gia, hôm nay trời mưa, nhớ mang ô.”
Cô nhìn dòng chữ ấy vài giây.
Rất quen thuộc.
Trước đây mỗi lần trời mưa, anh đều sẽ nhắn như vậy.
Khi ấy cô luôn thấy trong lòng ấm áp.
Bây giờ chỉ còn lại sự xa lạ.
Lâm Gia không trả lời.
Cô tắt máy, lấy thẻ lên máy bay ra.
Trước khi bước qua cửa kiểm tra an ninh, cô quay đầu nhìn thoáng qua thành phố sau lớp kính lớn.
Ở nơi nào đó trong thành phố này, có một người từng là toàn bộ tuổi trẻ của cô.
Nhưng cũng chỉ là từng.
Máy bay cất cánh lúc mười giờ ba mươi phút.
Khi thân máy bay xuyên qua tầng mây, ánh nắng rực rỡ bất ngờ tràn vào khoang cửa sổ.
Lâm Gia nhìn biển mây trắng xóa bên ngoài, chậm rãi thở ra một hơi.
Cô mở quyển sổ Tiểu Trần tặng.
Trang đầu tiên là nét chữ của cô gái nhỏ.
“Lâm tổng giám, chị từng nói với em rằng phụ nữ không nhất định phải đứng sau lưng ai đó mới có giá trị. Bây giờ chị chính là người chứng minh câu nói ấy rõ nhất. Chúc chị tự do, rực rỡ, bình an.”
Lâm Gia nhìn câu chúc ấy, cuối cùng cũng bật cười thật lòng.
Nụ cười rất nhẹ.
Nhưng trong trẻo.
Sau đó cô lấy cây bút trong túi ra, viết xuống dưới dòng chữ ấy một câu.
“Từ hôm nay trở đi, tôi không còn là người đứng sau lưng Lục Dữ nữa.”
“Tôi chỉ là Lâm Gia.”
Ba năm sau.
Tại hội nghị kinh tế Á – Âu tổ chức ở Berlin, một người phụ nữ mặc bộ vest trắng bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay.
Mái tóc dài được búi gọn sau gáy.
Gương mặt thanh tú, ánh mắt bình tĩnh, khí chất sắc sảo và tự tin.
Người dẫn chương trình giới thiệu bằng tiếng Đức lưu loát:
“Tiếp theo, xin mời giám đốc điều hành khu vực châu Âu của Cố thị, cô Lâm Gia, lên phát biểu.”
Dưới sân khấu, ánh đèn flash liên tục sáng lên.
Lâm Gia đứng trước bục phát biểu, nhìn xuống hàng trăm khách mời phía dưới.
Không còn né tránh.
Không còn đứng sau ai nửa bước.
Cô mỉm cười, mở đầu bằng tiếng Đức trôi chảy:
“Xin chào mọi người, tôi là Lâm Gia.”
Ở hàng ghế khách mời phía sau cùng, một người đàn ông mặc vest đen lặng lẽ ngẩng đầu.
Ba năm không gặp, Lục Dữ gầy đi rất nhiều.
Khí chất vẫn trầm ổn, nhưng ánh mắt đã không còn sự kiêu ngạo năm xưa.
Anh nhìn người phụ nữ rực rỡ trên sân khấu, bàn tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết chặt.
Ba năm qua, anh vô số lần tưởng tượng cảnh gặp lại cô.
Tưởng tượng cô có lẽ sẽ oán hận.
Có lẽ sẽ lạnh nhạt.
Có lẽ sẽ quay đầu bỏ đi.
Nhưng anh chưa từng nghĩ đến khả năng này.
Cô đứng ở nơi ánh sáng rực rỡ nhất.
Bình thản, tự tin, chói mắt.
Mà anh chỉ có thể ngồi dưới sân khấu, trở thành một người xa lạ giữa biển người.
Bài phát biểu kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay kéo dài.
Lâm Gia cúi người cảm ơn.
Khi cô bước xuống sân khấu, rất nhiều người tiến đến bắt tay chúc mừng.
Cố Hoài Sâm đứng cách đó không xa, ánh mắt mang theo sự hài lòng rõ ràng.
Lục Dữ đứng dậy.
Anh đi về phía cô.
Mỗi bước đều rất chậm.
Giống như đang đi qua khoảng cách dài đằng đẵng của ba năm, cũng giống như đang đi qua toàn bộ sai lầm không thể cứu vãn của đời mình.
Cuối cùng, anh dừng lại trước mặt cô.
“Gia Gia.”
Lâm Gia quay đầu.
Khi nhìn thấy anh, ánh mắt cô chỉ thoáng dao động một chút.
Chaporia
Bình Luận (0)