04

Suốt quãng đường Lục Trầm Dã đưa tôi đi gặp biên tập, tôi đều giả chết.

Trong xe rất yên tĩnh.

Tài xế ngồi phía trước.

Tôi ngồi phía bên phải hàng ghế sau.

Lục Trầm Dã ngồi bên trái.

Ở giữa vẫn có một khoảng cách.

Nhưng cảm giác tồn tại của anh quá mạnh.

Mạnh đến mức tôi hoàn toàn không thể xem như không có anh.

Anh lật xem tài liệu trên máy tính bảng.

Tôi cúi đầu giả vờ lướt điện thoại.

Đám bình luận lúc thì bảo tôi đầy tâm cơ, lúc lại bảo tôi đang chơi trò lạt mềm buộc chặt.

Tôi phiền đến mức trực tiếp nhắm mắt lại.

Xe chạy được một nửa, Lục Trầm Dã bỗng lên tiếng:

“Cô rất sợ tôi à?”

Tôi mở mắt.

“Không có.”

“Từ sáng đến giờ, cô đã nói ba lần là không có rồi.”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi.

“Mỗi lần đều là nói dối.”

Tôi nghẹn lời.

Người này lúc họp cũng nói chuyện không nể mặt như vậy sao?

Tôi đành nói:

“Tôi sợ làm phiền anh.”

Lục Trầm Dã nhìn tôi như đang đánh giá câu nói này là thật hay giả.

Tôi chỉ có thể tiếp tục:

“Tôi ở nhà anh đã là làm phiền rồi, sáng nay còn hắt cả người anh đầy sữa, sau này vẫn nên giữ khoảng cách một chút thì hơn.”

Anh nói:

“Ai bảo cô giữ khoảng cách?”

Tôi ngẩn người.

“Hả?”

Lục Trầm Dã gập máy tính bảng lại.

“Lục Lê giao cô cho tôi.”

“Cô ở nhà họ Lục, tôi chăm sóc cô là chuyện bình thường.”

Tôi cười khan.

“Chăm sóc đến mức đích thân đưa tôi đi gặp biên tập, cũng là bình thường sao?”

Anh im lặng một giây.

“Tài xế đưa.”

Tôi gật đầu.

“Cũng đúng.”

“Tôi chỉ ngồi trong xe thôi.”

Anh bổ sung.

Tôi: “…”

Câu giải thích này thật sự không cần thiết chút nào.

Trong xe lại yên tĩnh.

Một lúc sau, anh bỗng hỏi:

“Sáng nay tại sao cô dậy sớm như vậy?”

Tim tôi khẽ giật.

Không thể nói rằng vì đám bình luận báo trước tôi sẽ hắt sữa lên người anh nên tôi muốn tránh mặt được.

“Tôi muốn ngắm bình minh.”

Lục Trầm Dã nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Hôm nay trời nhiều mây.”

“…”

Mặt tôi nóng bừng.

“Vậy thì tôi muốn cảm nhận bầu không khí buổi sáng của một ngày nhiều mây.”

Cuối cùng anh cũng bật cười một tiếng.

Rất khẽ.

Nhưng lại khiến tai tôi tê dại.

“Lâm Chi.”

“Cô không hợp nói dối.”

Tôi lẩm bẩm:

“Đâu có quy định ai cũng phải giỏi nói dối.”

Lục Trầm Dã nhìn tôi, ánh mắt dịu đi đôi chút.

“Ừm.”

“Không giỏi cũng tốt.”

Câu nói ấy rất khẽ, giống như chỉ thuận miệng nói ra.

Nhưng tim tôi lại bất giác đập nhanh hơn.

Xe dừng trước cửa quán cà phê.

Tôi vừa định xuống xe thì Lục Trầm Dã bỗng đưa tới một tấm danh thiếp.

“Nếu có chuyện thì gọi cho tôi.”

Tôi nhìn tấm danh thiếp.

Nền đen chữ bạc, ba chữ Lục Trầm Dã lạnh lùng in trên đó.

“Tôi có WeChat của anh mà.”

Anh nói:

“Trên danh thiếp có số điện thoại riêng.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Anh nhìn tôi.

“Xong việc tôi sẽ đến đón cô.”

Tôi vội vàng từ chối:

“Thật sự không cần đâu, xong việc tôi còn phải đi mua dụng cụ vẽ.”

“Tôi đợi cô.”

“Có thể sẽ rất lâu.”

“Không sao.”

Tôi nắm tay nắm cửa xe, nhất thời không biết phải nói gì.

Đúng lúc đó, một dòng bình luận bỗng hiện lên.

【Người đàn ông này hơi không có giá đấy.】

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Lục Trầm Dã nhướng mày.

“Cười gì thế?”

Tôi lập tức nhịn lại.

“Không có gì.”

“Chỉ là cảm thấy anh là người rất tốt.”

Anh nói:

“Thẻ người tốt?”

Tôi lập tức cứng họng.

Tài xế phía trước ngẩng đầu nhìn gương chiếu hậu rồi nhanh chóng cúi xuống.

Mặt tôi nóng bừng, mở cửa xe rồi bỏ chạy.

Sau khi gặp biên tập xong đã là ba giờ rưỡi.

Phương án bìa sách lần này được khen ngợi rất nhiều.

Biên tập nói nữ lừa đảo tôi vẽ rất có thần thái, vẻ đẹp đầy tính công kích, không giống kiểu gương mặt rập khuôn.

Tôi rất vui.

Vui đến mức tạm thời quên luôn đám bình luận.

Lúc mua dụng cụ vẽ, tôi nhận được cuộc gọi của Lục Lê.

Bên cô ấy vẫn là nửa đêm, vậy mà tinh thần còn phấn chấn như vừa uống ba ly cà phê.

“Cậu với anh tớ thế nào rồi?”

Tôi cạn lời.

“Thế nào là thế nào?”

“Hôm nay buổi trưa anh ấy nhắn tin hỏi tớ cậu thích ăn gì.”

Bước chân tôi khựng lại.

“Cậu trả lời thế nào?”

Lục Lê cười đầy gian xảo.

“Tớ nói cậu thích đồ ngọt, đặc biệt thích bánh kem dâu tây.”

Tôi im lặng.

“Tháng trước tớ vừa nói với cậu là tớ đang giảm đường mà.”

“Yêu đương thì giảm đường cái gì?”

“Ai yêu đương chứ!”

Lục Lê tiếp tục cười.

“Dù sao sau khi anh ấy hỏi xong, tớ tiện tra lịch trình của anh ấy.”

“Chiều nay bốn giờ anh ấy có một cuộc họp, địa điểm chỉ cách quán cà phê cậu gặp biên tập hai con phố.”

“Để đưa cậu đi, anh ấy chuyển cuộc họp sang họp trực tuyến.”

Tôi đứng trước cửa hàng dụng cụ vẽ, trên tay xách một túi màu.

Trong lòng bỗng như bị thứ gì đó nhẹ nhàng va phải.

Đám bình luận lập tức nhảy ra.

【Chỉ là tiện đường thôi!】

【Chỉ là khả năng quản lý thời gian của nam chính tốt mà thôi.】

【Nữ phụ đừng rung động! Sau này anh ấy sẽ đuổi cô đi đấy!】

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía bên đường.

Không xa đó, xe của Lục Trầm Dã đang đậu ở ven đường.

Anh dựa bên cạnh xe, trong tay cầm một chiếc hộp màu trắng.

Trông như đã đợi được một lúc.

Nhìn thấy tôi, anh đứng thẳng người dậy.

Tôi cúp điện thoại rồi chậm rãi bước tới.

Lục Trầm Dã đưa chiếc hộp cho tôi.

“Bánh kem dâu tây.”

Tôi nhận lấy, đầu ngón tay hơi nóng lên.

“Cảm ơn.”

Anh nhìn tôi.

“Hôm nay thuận lợi chứ?”

Tôi gật đầu.

“Rất thuận lợi.”

“Vậy thì chúc mừng một chút.”

Tôi nhìn chiếc bánh trong tay.

Bỗng nhiên cảm thấy những gì đám bình luận nói đều không còn quan trọng nữa.

Ít nhất vào khoảnh khắc này, sự chờ đợi của Lục Trầm Dã là thật.

Chiếc bánh kem cũng là thật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...