05
Tôi bắt đầu cố gắng không để đám bình luận ảnh hưởng đến mình nữa.
Nhưng đám bình luận rất thích thể hiện sự tồn tại.
Đặc biệt là mỗi khi Tống Tri Hạ xuất hiện.
Tối hôm sau, nhà họ Lục có một bữa tiệc gia đình nhỏ.
Nói là tiệc gia đình, nhưng thực ra cũng có không ít đối tác và người quen đến tham dự.
Ban đầu tôi định trốn trong phòng vẽ bản thảo.
Kết quả Lục Lê gửi tin nhắn thoại trước:
“Bảo bối, cậu nhất định phải xuống ăn cơm thay tớ, mẹ tớ làm món đậu phụ cua mà cậu thích đấy.”
“Còn nữa, đừng sợ anh tớ. Nếu anh ấy bắt nạt cậu, khi về tớ sẽ thay cậu đánh anh ấy.”
Tôi thay một chiếc váy len màu xanh nhạt rồi xuống lầu.
Chiếc váy này ôm dáng rất sát.
Trước khi ra khỏi phòng, tôi đã đứng trước gương do dự rất lâu.
Đám bình luận châm chọc mỉa mai.
【Nữ phụ lại bắt đầu ăn diện rồi.】
【Mặc bó sát thế này, sợ nam chính không nhìn thấy ngực cô ta lớn à?】
【Tối nay Tống Tri Hạ cũng đến, lát nữa sẽ bị nghiền ép thôi.】
Ban đầu tôi định thay bộ khác.
Nhưng nhìn chính mình trong gương, tôi bỗng thấy khó chịu.
Rõ ràng tôi rất thích chiếc váy này.
Tại sao phải vì vài dòng bình luận mà khiến bản thân chịu thiệt thòi?
Tôi cầm thỏi son lên, tô thêm một lớp son đỏ hồng căng mọng.
Khi xuống lầu, trong phòng khách đã có người.
Tống Tri Hạ quả nhiên cũng ở đó.
Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy dài màu trắng, ngồi bên cạnh bà Lục, cười rất ngoan ngoãn.
Bà Lục rất thích cô ấy.
Nắm tay cô ấy hỏi chuyện của đoàn múa.
Thấy tôi xuống, bà Lục cũng mỉm cười vẫy tay.
“Tiểu Chi, mau lại đây.”
Tôi vừa định bước tới thì Tống Tri Hạ ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt cô ấy dừng lại trên chiếc váy của tôi một thoáng.
“Hôm nay cô Lâm rất đẹp.”
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn.”
Cô ấy lại nhẹ giọng bổ sung:
“Dáng người cũng đẹp nữa, mặc gì cũng tôn lên được.”
Lời này nghe như đang khen.
Nhưng ánh mắt của mấy vị phu nhân xung quanh lập tức đổ dồn lên người tôi.
Có người thậm chí còn cười đầy ẩn ý.
Ngón tay tôi hơi siết lại.
Trước đây tôi ghét nhất kiểu lời nói này.
Nếu phản bác thì thành ra nhỏ nhen.
Không phản bác thì lại bị đặt vào vị trí để người khác soi xét.
Đám bình luận lại bắt đầu chạy.
【Nữ chính chỉ nói thật thôi mà, nữ phụ lại nhạy cảm quá rồi.】
【Vốn dĩ cô ta thu hút người khác bằng thân hình mà.】
Tôi vừa định mở miệng thì phía sau vang lên giọng nói của Lục Trầm Dã.
“Cô ấy mặc gì cũng đẹp.”
Phòng khách lập tức yên lặng.
Tôi quay đầu lại.
Lục Trầm Dã đang từ trên cầu thang đi xuống.
Anh mặc áo sơ mi mặc ở nhà màu tối, tay áo xắn đến cẳng tay, cả người bớt đi vài phần lạnh lùng thường ngày.
Anh bước đến bên cạnh tôi, nhìn tôi một cái.
“Chiếc váy rất đẹp.”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Nụ cười trên mặt Tống Tri Hạ cứng lại.
Bà Lục sửng sốt hai giây, sau đó mắt sáng lên.
Bà nhìn tôi rồi lại nhìn Lục Trầm Dã.
“Trầm Dã, hôm nay miệng con ngọt thế cơ à?”
Lục Trầm Dã bình thản đáp:
“Con chỉ nói sự thật thôi.”
Tôi càng muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
Trên bàn ăn, bà Lục liên tục gắp thức ăn cho tôi.
Tống Tri Hạ rất yên lặng.
Chỉ là ăn được một lúc, cô ấy đột nhiên ho lên.
Ho đến mức hốc mắt đỏ bừng.
Bà Lục lập tức bảo dì giúp việc rót nước ấm.
Tống Tri Hạ nhận lấy ly nước, nhẹ giọng cảm ơn.
Cô ấy nhìn sang Lục Trầm Dã.
“Xin lỗi, có lẽ gần đây tập luyện quá mệt.”
Lục Trầm Dã chỉ gật đầu.
“Chú ý nghỉ ngơi.”
Đám bình luận lại bắt đầu kích động.
【Đến rồi! Cảnh nữ chính yếu ớt bệnh tật kinh điển đây rồi!】
【Nam chính phải đưa khăn giấy cho cô ấy chứ!】
【Lục Trầm Dã, anh đang làm gì vậy? Sao anh lại đang bóc tôm cho Lâm Chi?】
Tôi cúi đầu nhìn.
Lục Trầm Dã đã đặt một đĩa tôm bóc sẵn nhỏ bên cạnh tôi.
Tôi ngẩn người.
“Cho tôi sao?”
Anh đáp:
“Vừa rồi cô gắp hai lần.”
Tai tôi nóng lên.
Quả thật tôi rất thích ăn tôm.
Nhưng cảm thấy ở nhà người khác mà ngồi bóc tôm thì quá phiền phức nên không lấy thêm.
Không ngờ anh lại nhìn thấy.
Tống Tri Hạ cũng nhìn thấy.
Cô ấy cúi đầu uống nước, vành mắt càng đỏ hơn.
Tôi có chút không được tự nhiên.
Khẽ nói:
“Tôi tự làm được mà.”
Lục Trầm Dã không nhìn tôi.
Lại bóc thêm một con tôm.
“Tay dính dầu sẽ không tiện vẽ tranh.”
Lời này vừa nói ra, bàn tay đang gắp thức ăn của bà Lục khựng lại.
Bà nhìn tôi một cái rồi cười đầy ẩn ý.
“Tiểu Chi làm nghề vẽ tranh à?”
Tôi gật đầu.
“Cháu làm minh họa.”
Bà Lục tỏ ra rất hứng thú.
“Hôm nào cho dì xem thử nhé.”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì Lục Trầm Dã đã nhàn nhạt tiếp lời:
“Cô ấy vẽ rất đẹp.”
Tôi được khen đến mức mặt nóng bừng.
Bà Lục càng hài lòng hơn.
Đám bình luận hoàn toàn phát điên.
【Nam chính đừng bóc nữa! Nữ chính vẫn còn đang ho kìa!】
【Sao anh ấy chỉ quan tâm tay nữ phụ có dính dầu hay không vậy?】
【Có phải từ đoạn hắt sữa trở đi, cốt truyện đã hoàn toàn lệch rồi không?】
Tôi cúi đầu ăn tôm.
Thầm nghĩ, lệch như thế này cũng khá tốt.
Chaporia
Bình Luận (0)