12
Ba tháng sau, tôi chuyển ra khỏi nhà họ Lục.
Không phải chia tay.
Mà là cuối cùng tôi cũng thuê được căn nhà mình thích.
Lục Lê phản đối quyết liệt.
Cô ấy ôm chặt vali của tôi không chịu buông.
“Cậu đã là chị dâu tớ rồi, sao còn chuyển đi?”
Tôi nói:
“Nhà anh cậu cách phòng làm việc của tớ quá xa.”
“Với lại tớ cũng không thể ở mãi nhà bạn thân được.”
Lục Lê gào lên:
“Cậu có thể ở nhà bạn trai mà!”
Tôi bịt miệng cô ấy lại.
“Lục Lê, im miệng.”
Ngược lại, Lục Trầm Dã không ngăn cản.
Chỉ lặng lẽ giúp tôi chuyển hết đồ lên xe.
Sau đó hỏi:
“Mật khẩu nhà mới là gì?”
Tôi lập tức cảnh giác.
“Anh hỏi làm gì?”
“Tiện mang đồ tới cho em.”
“Mang cái gì?”
“Ấm giữ nhiệt, thuốc dạ dày, giá đựng dụng cụ vẽ.”
Tôi nhìn anh.
“Lục Trầm Dã, có phải anh đang muốn chuyển nửa nhà vào đó không?”
Anh vô cùng bình tĩnh.
“Có được không?”
Tôi suýt bị anh chọc cười.
Cuối cùng vẫn nói mật khẩu cho anh.
Tối ngày chuyển nhà, tôi dọn dẹp tới tận khuya.
Sàn phòng khách chất đầy thùng giấy.
Tôi mệt đến mức ngồi bệt xuống thảm, chẳng muốn động đậy.
Điện thoại rung lên.
Lục Trầm Dã gửi tin nhắn:
【Mở cửa.】
Tôi ngẩn người.
Ngay sau đó chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra, anh đứng bên ngoài, trong tay xách hai phần cháo nóng và một hộp dụng cụ.
“Chẳng phải anh nói hôm nay không tới sao?”
Anh bước vào nhà, đặt cháo lên bàn.
“Em nói không cần tới.”
“Anh đâu có đồng ý.”
Tôi nhìn anh xắn tay áo lên, bắt đầu lắp giá đựng dụng cụ vẽ cho tôi.
Trái tim mềm nhũn từng chút một.
Lúc lắp đồ, anh vô cùng nghiêm túc.
Chỉ cần nhìn hướng dẫn một lần là có thể làm được.
Tôi ngồi bên cạnh uống cháo, đột nhiên hỏi:
“Lục Trầm Dã.
”
“Ừm.”
“Anh thích em từ khi nào vậy?”
Động tác vặn ốc vít của anh khựng lại một chút.
“Đêm đầu tiên em chuyển vào.”
Tôi sững sờ.
“Sớm vậy sao?”
Anh nói:
“Đêm đó em xuống lầu lấy nước, mặc đồ ngủ, tóc tai rối bù.”
“Nhìn thấy anh bước ra từ phòng làm việc, em sợ đến mức giơ cốc nước lên, nói mình không phải trộm.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Đó là một trong những khoảnh khắc ngốc nghếch nhất cuộc đời tôi.
“Lúc đó anh đã thích em rồi?”
“Thấy em đáng yêu.”
Anh cúi đầu tiếp tục vặn ốc.
“Sáng hôm sau em đi tìm cà phê trong bếp, lại bỏ đường vào trứng chiên thay vì muối.”
Tôi: “…”
“Ngày thứ ba thì hắt sữa lên người anh.”
Tôi không nhịn nổi nữa.
“Lục Trầm Dã, anh thích em hay thích nhìn em mất mặt vậy?”
Anh ngẩng đầu lên.
Trong mắt đầy ý cười.
“Đều thích.”
Tôi cầm gối ôm ném anh.
Anh đón lấy rồi thuận thế ngồi xuống cạnh tôi.
“Lâm Chi.”
Giọng anh đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Anh biết trước đây em luôn cảm thấy mình rất dễ bị người khác hiểu lầm.”
“Cho nên lúc đầu không dám tới gần.”
“Nhưng ở chỗ anh, em không cần phải cẩn thận như vậy.”
Tôi nhìn anh.
Ánh đèn trong phòng rất ấm.
Những thùng giấy chất lộn xộn khắp nơi.
Anh ngồi trên tấm thảm trong căn nhà mới của tôi, bên cạnh là giá đựng dụng cụ vẽ còn chưa lắp xong.
Không còn là Tổng giám đốc Lục cao cao tại thượng.
Mà là người yêu mà tôi có thể chạm tới.
Tôi khẽ hỏi:
“Vậy sau này nếu em lại vô tình làm đổ gì lên người anh thì sao?”
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.
“Anh tự lau.”
Dừng một chút, anh lại nói:
“Em muốn lau cũng được.”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Lục Trầm Dã!”
Anh bật cười rồi ôm tôi vào lòng.
Chaporia
Bình Luận (0)