13
Sau này, sự nghiệp minh họa của tôi ngày càng thuận lợi.
Poster “Thủy Triều Dưới Ánh Trăng” trở nên nổi tiếng.
Rất nhiều nhà xuất bản và thương hiệu tìm đến tôi.
Cuối cùng tôi cũng có phòng làm việc của riêng mình.
Ngày khai trương, Lục Lê tặng tôi nguyên một bức tường hoa.
Trên tấm thiệp viết:
【Chúc chị dâu của em phát tài lớn.】
Tôi vừa ngại vừa buồn cười.
Lục Trầm Dã tặng tôi một bộ màn hình chuyên nghiệp cực kỳ đắt tiền.
Cùng với một tấm thiệp.
Nét chữ vẫn lạnh lùng cứng cáp như trước:
【Vẽ những gì em muốn vẽ.】
Tôi kẹp tấm thiệp vào sổ tay.
Rất nhiều bạn bè tới tham dự lễ khai trương.
Tống Tri Hạ cũng gửi một lẵng hoa tới.
Là hoa tulip trắng.
Trên thiệp viết:
【Chúc cô Lâm khai trương thuận lợi.】
Tôi nhìn rất lâu.
Sau đó bảo trợ lý đặt ở vị trí dễ thấy ngay cửa ra vào.
Lục Lê ghé lại hỏi:
“Cậu không để bụng à?”
Tôi lắc đầu.
“Cô ấy đâu có làm gì không thể tha thứ.”
“Chỉ là trước đây hơi thích tự tưởng tượng thôi.”
Lục Lê gật đầu.
“Cũng đúng.”
“Cái mặt lạnh của anh tớ đúng là rất dễ khiến người ta có cảm giác không ai xứng với anh ấy.”
Tôi nhìn về phía Lục Trầm Dã ở cách đó không xa.
Anh đang giúp tôi tiếp đón mấy đối tác hợp tác.
Rõ ràng là lễ khai trương phòng làm việc của tôi, vậy mà anh còn giống chủ nhân hơn cả tôi.
Đám bình luận lướt qua.
【Bây giờ nhìn lại, đúng là anh ấy chỉ xứng với Lâm Chi thôi.】
Tôi bật cười.
Buổi tối tiễn vị khách cuối cùng ra về, tôi mệt đến mức nằm vật xuống sofa.
Lục Trầm Dã cúi xuống tháo giày cao gót cho tôi rồi đổi thành dép lê.
Tôi cúi đầu nhìn anh.
“Tổng giám đốc Lục càng ngày càng thành thạo rồi đấy.”
Anh ngẩng đầu.
“Sau này còn thành thạo hơn nữa.”
Mặt tôi nóng lên.
“Anh nói chuyện có thể đừng khiến người ta hiểu lầm được không?”
“Anh đang nói chuyện sau khi kết hôn.”
Giọng anh rất bình thản.
Cả người tôi cứng đờ.
“Sau khi kết hôn?”
Lục Trầm Dã lấy từ trong túi ra một chiếc hộp.
Động tác tự nhiên như chỉ đang lấy chìa khóa xe.
Nhưng sau khi mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn.
Không hề khoa trương.
Rất đẹp.
Bên cạnh viên kim cương chủ còn được đính một vòng hoa dành dành nhỏ xinh.
Tim tôi như ngừng đập nửa nhịp.
“Lục Trầm Dã, anh cầu hôn đột ngột vậy sao?”
Anh quỳ một gối xuống.
“Không đột ngột.”
“Anh đã nghĩ rất lâu rồi.”
Khóe mắt tôi nóng lên.
“Anh chuẩn bị từ khi nào?”
“Ngày em chuyển ra ngoài.”
Tôi ngẩn người.
Anh nhìn tôi.
“Hôm đó anh nhận ra rằng Lâm Chi có thể có căn nhà của riêng mình, phòng làm việc của riêng mình, cuộc sống của riêng mình.”
“Anh không thể dùng tình yêu để giữ em lại trong nhà anh.”
“Nhưng anh muốn hỏi em, em có đồng ý để anh bước vào cuộc đời em không?”
Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.
Đám bình luận điên cuồng lướt qua.
【Cưới đi!】
【CP Sữa Tươi khóa chặt rồi!】
【Ai hiểu được chứ, từ ly sữa trên cơ bụng đến chiếc nhẫn hoa dành dành!】
Tôi vừa khóc vừa cười.
“Lục Trầm Dã.”
“Ừm.”
“Bây giờ sao anh nói chuyện hay thế?”
Anh nhìn tôi.
“Bởi vì đối tượng là em.”
Tôi đưa tay ra trước mặt anh.
“Vậy anh đeo đi.”
Khi chiếc nhẫn được đeo vào ngón tay, kích thước vừa khít hoàn hảo.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên ngón tay tôi.
Rất khẽ.
Giống như đang hôn một báu vật vô cùng quý giá.
Không biết từ đâu, Lục Lê đột nhiên lao ra, giơ điện thoại lên hét lớn.
“Em quay được rồi!”
Tôi giật mình đến mức quên cả khóc.
“Sao cậu lại ở đây?”
Lục Lê hùng hồn đáp:
“Anh em bảo em trốn trong kho.”
Lục Trầm Dã đứng dậy.
“Anh không bảo em ra ngoài lúc này.”
Lục Lê chẳng hề hối hận.
“Em nhịn không nổi.”
“Chị dâu đồng ý rồi, em nhất định phải là người đầu tiên hét lên.”
Mặt tôi đỏ bừng.
Lục Trầm Dã kéo tôi ra phía sau mình rồi bình tĩnh nói với Lục Lê:
“Gửi video cho anh.”
Lục Lê hỏi:
“Đăng lên vòng bạn bè à?”
Lục Trầm Dã đáp:
“Gửi vào nhóm gia đình.”
Tôi: “…”
Hai anh em nhà này đúng là chẳng ai khiến người khác yên tâm nổi.
Chaporia
Bình Luận (0)