14
Hôn lễ được tổ chức bên bờ biển.
Lục Lê làm phù dâu, khóc còn dữ hơn cả mẹ tôi.
Vừa chỉnh lại khăn voan cho tôi, cô ấy vừa lau nước mắt.
“Tớ thật sự không ngờ.”
“Ban đầu tớ chỉ cho bạn thân ở nhờ thôi.”
“Kết quả lại thu được chị dâu.”
Tôi cũng muốn khóc, nhưng lại bị cô ấy chọc cười.
“Cậu khóc nữa là lem hết lớp trang điểm bây giờ.”
“Lem thì lem, hôm nay chị dâu của tớ đẹp nhất.”
Tôi mặc một chiếc váy cưới bằng lụa satin.
Đường cắt may ôm sát cơ thể.
Hở vai, thắt eo, chân váy đơn giản.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ lo nó quá tôn dáng, lo người khác bàn tán.
Nhưng bây giờ, khi đứng trước gương, tôi chỉ cảm thấy mình rất đẹp.
Eo ra eo.
Ngực ra ngực.
Đường nét vai và cổ cũng rất đẹp.
Không có chỗ nào cần phải che giấu.
Khi Lục Trầm Dã tới đón tôi, anh đứng ở cửa nhìn rất lâu.
Lâu đến mức Lục Lê không nhịn được phải ho một tiếng.
“Anh à, thu bớt ánh mắt lại đi.”
Lục Trầm Dã không để ý đến cô ấy.
Anh bước tới trước mặt tôi, thấp giọng nói:
“Rất đẹp.”
Tôi nhỏ giọng hỏi:
“Có phải quá tôn dáng không?”
Anh nhíu mày.
“Cho anh nhìn là được.”
Lục Lê trực tiếp bịt tai lại.
“Cứu mạng, hai người có thể nghĩ cho mạng sống của phù dâu một chút được không?”
Tôi cười không ngừng.
Khi nghi thức bắt đầu, gió biển rất nhẹ.
Lục Trầm Dã nắm tay tôi bước qua con đường hoa.
Người dẫn lễ hỏi anh có đồng ý từ nay về sau chăm sóc tôi, tôn trọng tôi và yêu thương tôi hay không.
Anh nhìn tôi.
“Anh đồng ý.”
Đến lượt tôi, tôi bỗng nhớ tới ngày đầu tiên chuyển vào nhà họ Lục.
Tôi kéo vali đứng trong căn nhà đẹp như nhà mẫu ấy, dè dặt không dám đụng vào quá nhiều thứ.
Sợ làm phiền người khác.
Sợ bị ghét bỏ.
Sợ số phận của “nữ phụ” trong đám bình luận thật sự rơi xuống đầu mình.
Sau đó, tôi hắt cả người anh đầy sữa.
Cũng ở nơi đó, tôi nhận được từ anh ly nước ấm, bát cháo nóng, chiếc khăn choàng, bánh kem dâu tây và vô số lần thiên vị.
Tôi nhìn Lục Trầm Dã, khóe mắt hơi nóng lên.
“Em đồng ý.”
Tiếng vỗ tay hòa cùng tiếng sóng biển vang lên.
Sau khi trao nhẫn, anh cúi đầu hôn tôi.
Nụ hôn ấy rất dịu dàng, cũng vô cùng trân trọng.
Sau khi hôn lễ kết thúc, khách khứa ra bãi cỏ ăn bánh ngọt.
Tôi và Lục Trầm Dã đi dạo dọc bờ biển một lúc.
Tà váy cưới bị gió thổi tung lên.
Anh cúi người giúp tôi nhấc lấy.
Tôi nhìn anh, có chút muốn cười.
“Tổng giám đốc Lục bây giờ thành thạo thật đấy.
”
Anh ngẩng đầu.
“Luyện rồi.”
“Khi nào?”
“Mỗi lần em mặc váy dài xuống lầu.”
Tôi ngẩn người.
Thì ra từ rất sớm anh đã để ý đến tôi rồi.
Tôi đá nhẹ vào cát.
“Lục Trầm Dã.”
“Ừm.”
“Lần đầu tiên gặp em, rốt cuộc anh đã nghĩ gì?”
Anh nhìn mặt biển, như thật sự nghiêm túc nhớ lại một chút.
“Lục Lê nói bạn của nó muốn đến ở nhờ.”
“Anh nghĩ chắc sẽ rất phiền phức.”
Tôi nhướng mày.
“Rồi sao nữa?”
Anh nhìn tôi.
“Sau đó em kéo vali bước vào nhà, ôm một túi dụng cụ vẽ, tóc bị gió thổi đến rối tung.”
“Em cười với anh rồi nói xin làm phiền.”
“Lúc đó anh đã nghĩ.”
“Phiền một chút cũng không sao.”
Hốc mắt tôi lập tức nóng lên.
“Sao trước đây anh không nói?”
Anh nắm lấy tay tôi.
“Anh sợ làm em sợ.”
“Hồi đó trông em nhát gan lắm sao?”
“Ừm.”
Anh khẽ cười.
“Giống một con mèo đang chuẩn bị ngậm hộp sữa bỏ chạy bất cứ lúc nào.”
Tôi tức giận véo lòng bàn tay anh.
Anh mặc kệ để tôi véo.
Một lúc sau, đột nhiên thấp giọng nói:
“Lâm Chi.”
“Ừm?”
“Cảm ơn em vì ngày đó đã không thật sự bỏ chạy.”
Tôi dừng bước.
Ánh hoàng hôn rơi trên mặt biển, khiến đôi mắt anh sáng lấp lánh.
Tôi nhớ lần cuối cùng đám bình luận xuất hiện là sau khi chúng tôi đọc xong lời thề trong hôn lễ.
Nó lướt qua một dòng chữ:
【Hóa ra cô ấy không phải nữ phụ.】
【Chỉ là từ trước tới giờ chưa từng được người khác nhìn thấy thật sự mà thôi.】
Lúc đó tôi không trả lời.
Bởi vì đã không còn cần thiết nữa.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lục Trầm Dã rồi mỉm cười.
“May mà ngày đó em vụng về.”
“Nếu không đã không hắt sữa lên người anh rồi.”
Lục Trầm Dã cụp mắt xuống, siết chặt tay tôi.
“Ừm.”
“May thật.”
Phía xa xa, Lục Lê đang gọi chúng tôi qua cắt bánh kem.
Gió biển thổi tung khăn voan của tôi.
Lục Trầm Dã đưa tay giữ lại, thuận tiện kéo tôi vào lòng.
Động tác tự nhiên như đã làm vô số lần.
Tôi tựa vào người anh, đột nhiên cảm thấy ly sữa bị đổ hôm đó thật giống một trò đùa của số phận.
Nó khiến tôi hoảng loạn, xấu hổ, chật vật vô cùng.
Nhưng cũng khiến tôi đâm sầm vào vòng tay của một người.
Từ đó về sau, tôi không còn phải sợ mình quá rực rỡ, quá nổi bật hay quá vụng về nữa.
Bởi vì ngay từ đầu, Lục Trầm Dã chưa từng chê tôi.
Anh chỉ đang đợi tôi đừng bỏ chạy mà thôi.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)