Tôi từng nghĩ chỉ cần anh yêu tôi, mọi hy sinh đều xứng đáng.

Nhưng tình yêu không nên khiến một người ngày càng nhỏ bé.

Tình yêu thật sự phải khiến người ta được nhìn thấy, được tôn trọng, được trở thành chính mình.

Ngày thứ ba ở Kenya, luật sư Chu gọi điện cho tôi.

“Hứa tiểu thư, Trì Ngộ đã bắt đầu hoảng rồi.”

Tôi đang ngồi trong xe việt dã, phía xa là một đàn hươu cao cổ.

Tôi hỏi:

“Chuyện gì xảy ra?”

“Công ty Tri Ngộ vừa mất dự án Đông Thành.”

Tôi im lặng vài giây.

Dự án Đông Thành là dự án trọng điểm nửa năm nay.

Từ lúc tiếp xúc ban đầu đến phương án thiết kế, gần như đều do tôi một tay thúc đẩy.

Trì Ngộ chỉ xuất hiện vào buổi thuyết trình cuối cùng.

Đối phương ký hợp đồng vì tin tôi.

Không phải tin Bạch Thi Thi.

Luật sư Chu nói tiếp:

“Sau khi cô rời đi, Bạch Thi Thi tiếp nhận tài liệu dự án.”

“Cô ta gửi nhầm bản dự toán nội bộ cho bên khách hàng.”

“Không chỉ lộ biên lợi nhuận, còn để lộ việc công ty cắt giảm vật liệu ở một số hạng mục phụ.”

Tôi nhíu mày.

“Cắt giảm vật liệu?”

“Đúng.”

“Phần này trước đó do Trì Ngộ phê duyệt.”

“Cô không biết sao?”

Tôi cười lạnh.

Tất nhiên tôi không biết.

Những hạng mục do tôi phụ trách, tôi luôn yêu cầu báo giá rõ ràng, vật liệu đúng chuẩn.

Có lẽ sau khi tôi bàn giao, Trì Ngộ muốn nâng lợi nhuận nên âm thầm sửa phương án.

Kết quả Bạch Thi Thi không phân biệt được tài liệu nào có thể gửi, tài liệu nào tuyệt đối không được gửi.

Một cú gửi nhầm, trực tiếp xé rách lớp vỏ hào nhoáng của Tri Ngộ.

Luật sư Chu nói:

“Bên Đông Thành rất tức giận, đã tuyên bố hủy hợp tác.”

“Không chỉ vậy, họ còn chuẩn bị kiện Tri Ngộ vi phạm nghĩa vụ trung thực trong đàm phán.”

Tôi chỉ đáp một câu:

“Làm đúng quy trình là được.”

Luật sư Chu hiểu ý tôi.

“Hứa tiểu thư yên tâm, mọi tài liệu chứng minh cô không liên quan đến phần sửa đổi sau cùng đều đã được lưu trữ.”

“Tốt.”

Tôi cúp máy.

Gió trên thảo nguyên thổi tung tóc tôi.

Tôi nhìn đàn thú chạy qua phía xa, lòng bình tĩnh đến lạ.

Trước đây chỉ cần công ty xảy ra chuyện, tôi sẽ lập tức căng thẳng đến m/ấ/t ngủ.

Tôi sợ Trì Ngộ áp lực.

Sợ nhân viên hoang mang.

Sợ khách hàng bất mãn.

Sợ thương hiệu công ty bị ảnh hưởng.

Nhưng giờ đây, tôi không sợ nữa.

Bởi vì đó không còn là trách nhiệm của tôi.

Ngày thứ năm, Trì Ngộ cuối cùng cũng gọi được cho tôi.

Không biết anh đổi bao nhiêu số điện thoại.

Tôi vừa bắt máy, bên kia đã vang lên giọng anh khàn đặc.

“Nam Nhứ, em về đi.”

Tôi nhìn mặt trời đang lên ngoài cửa sổ khách sạn.

“Có chuyện gì?”

“Dự án Đông Thành xảy ra vấn đề.”

“Anh biết.”

“Chỉ có em hiểu rõ dự án đó nhất.”

“Bây giờ bên Đông Thành chỉ chịu gặp em.”

“Nam Nhứ, coi như anh xin em.”

Tôi im lặng.

Trì Ngộ có lẽ tưởng tôi mềm lòng, giọng lập tức dịu xuống.

“Anh biết mấy ngày nay em chịu ấm ức.”

“Chờ em về, anh sẽ cho Thi Thi nghỉ việc.”

“Chúng ta không l/y h/ô/n nữa.”

“Đ/ứ/a b/é cũng cần một gia đình đầy đủ.”

Nghe đến đây, chút kiên nhẫn cuối cùng của tôi cũng biến mất.

“Trì Ngộ.”

“Tôi không phải đang giận dỗi để ép anh đuổi Bạch Thi Thi.”

“Tôi thật sự không cần anh nữa.”

Đầu dây bên kia yên lặng.

Tôi nói tiếp:

“Dự án Đông Thành là việc của Tri Ngộ.”

“Tôi đã bị công ty cắt giảm nhân sự.”

“Hiện tại tôi không có nghĩa vụ xử lý bất kỳ khủng hoảng nào cho anh.”

Giọng Trì Ngộ đột nhiên trầm xuống.

“Nhưng em vẫn là cổ đông của công ty.”

“Công ty tổn thất, em cũng tổn thất.”

“Không đâu.”

Tôi mỉm cười.

“Cổ phần của tôi đã ký thỏa thuận chuyển nhượng sơ bộ.”

“Giá cố định theo định giá trước khi Đông Thành hủy hợp tác.”

“Dù Tri Ngộ ngày mai phá sản, khoản tiền tôi nhận cũng không thiếu một đồng.”

Trì Ngộ hít mạnh một hơi.

“Em thật sự bán cho Vân Thịnh?”

“Không.”

Tôi nhìn cảnh thảo nguyên ngoài cửa sổ.

“Bán cho người khác.”

“Người mua yêu cầu tạm thời bảo mật.”

“Nhưng tôi có thể nói trước với anh.”

“Người đó rất có hứng thú với ghế Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tri Ngộ.”

Điện thoại bên kia vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất.

Trì Ngộ không còn giữ được bình tĩnh.

“Hứa Nam Nhứ!”

“Tri Ngộ là tâm huyết của chúng ta!”

“Em nhất định phải h/ủ/y nó sao?”

Tôi lạnh nhạt hỏi lại:

“Lúc anh đưa tôi vào danh sách cắt giảm, anh có nhớ nó là tâm huyết của chúng ta không?”

Anh nghẹn lời.

Tôi cúp máy.

Từ đó, tôi không còn nhận cuộc gọi nào của anh nữa.

Ngày thứ mười, tôi trở về nước.

Vừa xuống máy bay, tôi đã thấy Trì Ngộ đứng ở lối ra.

Anh gầy đi rất nhiều.

Râu lún phún trên cằm, đáy mắt đầy tơ đỏ.

Người đàn ông trước kia lúc nào cũng chỉnh tề, cao cao tại thượng, giờ đây lại giống như bị ai rút đi một nửa linh hồn.

Anh thấy tôi thì lập tức bước tới.

“Nam Nhứ.”

Tôi dừng lại.

“Anh biết chuyến bay của tôi?”

“Anh hỏi luật sư Chu.”

Tôi nhíu mày.

Luật sư Chu không thể tùy tiện tiết lộ lịch trình của tôi.

Trì Ngộ cười khổ.

“Anh đoán.”

“Em từng nói nếu một ngày được đi Kenya, em nhất định sẽ ở đó mười ngày.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...