“Không hơn không kém.”

Tim tôi khẽ động.

Hóa ra anh vẫn nhớ.

Nhưng nhớ thì có ích gì?

Một người có thể nhớ giấc mơ của bạn, nhưng vẫn tự tay bẻ gãy cánh của bạn.

Tôi kéo vali đi qua anh.

Trì Ngộ vội vàng đuổi theo.

“Anh đã cho Thi Thi nghỉ việc rồi.”

Tôi dừng bước.

Anh giống như bắt được hy vọng.

“Nếu em không thích cô ấy, sau này anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”

“Danh sách cắt giảm nhân sự anh cũng đã thu hồi.”

“Vị trí trợ lý đặc biệt vẫn là của em.”

“Nam Nhứ, chúng ta làm lại từ đầu được không?”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Trì Ngộ, anh thật sự không hiểu.”

“Vấn đề chưa bao giờ chỉ là Bạch Thi Thi.”

Anh cứng người.

“Vậy là gì?”

“Là tôi không muốn tiếp tục làm cái bóng của anh nữa.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Trước đây tôi yêu anh, nên tôi cam tâm đứng sau lưng anh.”

“Nhưng anh đứng ở nơi có ánh sáng quá lâu, liền thật sự cho rằng ánh sáng đó vốn thuộc về một mình anh.”

“Anh quên mất người châm đèn là ai.”

Mắt Trì Ngộ đỏ lên.

“Anh không quên.”

“Anh chỉ…”

Anh chỉ quá quen.

Quen với việc tôi luôn ở đó.

Quen với việc chỉ cần anh quay đầu, tôi sẽ thay anh xử lý mọi thứ.

Quen với việc tôi yêu anh.

Quen đến mức không còn biết trân trọng.

Tôi nói:

“Anh về đi.”

“Tòa án sẽ gửi thông báo cho anh.”

“Còn chuyện công ty, người mua cổ phần sẽ sớm liên hệ.”

Nói xong, tôi rời khỏi sân bay.

Ba ngày sau, cuộc họp cổ đông bất thường của Tri Ngộ diễn ra.

Tôi không tham dự trực tiếp.

Người thay tôi xuất hiện là đại diện của bên mua cổ phần.

Khi ảnh chụp trong phòng họp được gửi đến điện thoại tôi, tôi nhìn thấy sắc mặt khó coi của Trì Ngộ.

Ngồi ở vị trí bên cạnh anh là một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc vest trắng, khí chất sắc bén.

Bà ấy tên là Lục Vân San.

Chủ tịch quỹ đầu tư Vân Trạch.

Cũng là người từng bị Trì Ngộ từ chối hợp tác ba năm trước.

Năm đó, Lục Vân San muốn đầu tư vào Tri Ngộ, điều kiện là yêu cầu công ty minh bạch tài chính và thiết lập cơ chế kiểm soát nội bộ.

Tôi đồng ý.

Nhưng Trì Ngộ không đồng ý.

Anh cảm thấy đối phương can thiệp quá sâu vào quyền quản lý của anh.

Sau đó thương vụ thất bại.

Ba năm qua, Tri Ngộ phát triển nhanh, nhưng vấn đề nội bộ cũng ngày càng nhiều.

Chỉ là trước đây tôi luôn đứng ở giữa vá víu.

Bây giờ tôi rời đi, những lỗ hổng ấy lập tức lộ ra.

Lục Vân San mua lại 20% cổ phần của tôi.

Đồng thời âm thầm thu mua thêm cổ phần nhỏ lẻ từ vài cổ đông bất mãn.

Trong cuộc họp hôm đó, bà ấy trực tiếp đề xuất kiểm toán nội bộ toàn diện.

Trì Ngộ phản đối.

Nhưng không còn đủ phiếu.

Buổi tối, luật sư Chu gửi cho tôi một đoạn ghi âm hợp pháp từ cuộc họp.

Giọng Lục Vân San bình tĩnh mà sắc bén:

“Tổng giám đốc Trì, công ty vừa mất dự án Đông Thành, lại bị khách hàng khiếu nại về vấn đề minh bạch báo giá.”

“Hiện tại việc kiểm toán là cần thiết.”

“Nếu anh phản đối, tôi có lý do nghi ngờ anh đang che giấu vấn đề tài chính nghiêm trọng.”

Sau đó là giọng Trì Ngộ cố nén giận:

“Lục tổng, cô vừa vào công ty đã muốn đoạt quyền sao?”

Lục Vân San cười nhạt.

“Không.”

“Tôi chỉ đang làm điều mà bảy năm qua cô Hứa Nam Nhứ vẫn luôn làm giúp anh.”

“Đó là dọn dẹp hậu quả.”

Tôi nghe đến đây thì tắt ghi âm.

Không hiểu sao lại thấy nhẹ nhõm.

Không phải vì có người nói đỡ cho tôi.

Mà vì cuối cùng cũng có người nhìn thấy.

Những việc tôi từng làm không phải chuyện đương nhiên.

Một tuần sau, kết quả kiểm toán sơ bộ được đưa ra.

Tri Ngộ có nhiều khoản chi bất thường.

Trong đó có một khoản mang danh “chi phí đào tạo nhân sự cấp cao” chuyển vào tài khoản cá nhân của Bạch Thi Thi.

Tổng cộng tám trăm nghìn tệ.

Ngoài ra còn có các khoản quà tặng xa xỉ, chi phí thuê căn hộ, chi phí du lịch, đều được kê dưới danh nghĩa tiếp khách.

Khi tài liệu được công khai trong nhóm quản lý, cả công ty nổ tung.

Bạch Thi Thi lập tức đăng bài thanh minh trên vòng bạn bè.

[Tôi không biết những khoản tiền đó là tiền công ty.] [Tổng giám đốc Trì nói đó là phúc lợi dành cho nhân viên mới có tiềm năng.] [Tôi thật sự chỉ muốn cố gắng làm việc.] [Tại sao mọi người lại ác ý với tôi như vậy?]

Bài đăng này chưa tồn tại được nửa tiếng thì đã bị một nhân viên cũ chụp màn hình đăng lên nhóm riêng.

Bên dưới toàn là tiếng mắng.

[Phúc lợi nhân viên mới tám trăm nghìn? Vậy tôi làm năm năm chắc được chia một căn nhà nhỉ?] [Khó trách lúc nào cô ta cũng mặc đồ hiệu.] [Trợ lý Hứa làm bảy năm còn không có đãi ngộ này.] [Trì tổng điên rồi sao?] [Không phải điên, là thiên vị đến mù mắt.]

Tiểu Chu gửi cho tôi ảnh chụp màn hình.

Kèm theo một câu:

[Chị Hứa, bây giờ mọi người đều biết chị từng chịu ấm ức rồi.]

Tôi nhìn tin nhắn rất lâu.

Cuối cùng chỉ trả lời:

[Biết hay không cũng không quan trọng nữa.]

Vì tôi đã đi rồi.

Ngày tòa án mở phiên hòa giải l/y h/ô/n, Trì Ngộ đến rất sớm.

Tôi bước vào, thấy anh đang ngồi ở hành lang.

Trên tay anh cầm một chiếc hộp nhung nhỏ.

Thấy tôi, anh lập tức đứng dậy.

“Nam Nhứ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...